Read the whisperer by Donato Carrisi Online

the-whisperer

Six severed arms are discovered, arranged in a mysterious circle and buried in a clearing in the woods. Five of them appear to belong to missing girls between the ages of eight and eighteen. The sixth is yet to be identified. Worse still, the girls' bodies, alive or dead, are nowhere to be found.Lead investigators Mila Vasquez, a celebrated profiler, and Goran Gavila, an eSix severed arms are discovered, arranged in a mysterious circle and buried in a clearing in the woods. Five of them appear to belong to missing girls between the ages of eight and eighteen. The sixth is yet to be identified. Worse still, the girls' bodies, alive or dead, are nowhere to be found.Lead investigators Mila Vasquez, a celebrated profiler, and Goran Gavila, an eerily prescient criminologist, dive into the case. They're confident they've got the right suspect in their sights until they discover no link between him and any of the kidnappings except the first. The evidence in the case of the second missing child points in a vastly different direction, creating more questions than it answers.Vasquez and Gavila begin to wonder if they've been brought in to take the fall in a near-hopeless case. Is it all coincidence? Or is a copycat criminal at work? Obsessed with a case that becomes more tangled and intense as they unravel the layers of evil, Gavila and Vasquez find that their lives are increasingly in each other's hands....

Title : the whisperer
Author :
Rating :
ISBN : 12265561
Format Type : Kindle Edition
Number of Pages : 468 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

the whisperer Reviews

  • Kostas Papadatos
    2018-09-20 16:08

    Είναι η δεύτερη φορά στη ζωή μου που πονοκεφαλιάζω τόσο έντονα με ένα βιβλίο (η πρώτη, όταν έπεσε στο κεφάλι μου ο Τσελεμεντές από τη βιβλιοθήκη).Ο εγκληματολόγος Γκόραν Γκάβιλα και η ειδική στις εξαφανίσεις Μίλα Βάσκες, καλούνται να εξιχνιάσουν μια σειρά από στυγερά εγκλήματα. Οι ήρωες μας, κυνηγούν ένα θεόμουρλο, ο οποίος σκοτώνει με μεγαλύτερη συχνότητα απ΄ότι ανοιγοκλείνει τα μάτια του. Καθόλη τη διάρκεια της ανάγνωσης, τα νεύρα μου ήταν τεντωμένα και αναρωτιόμουν συνεχώς γιατί… ΓΙΑΤΙ δεν μπορούν να τον συλλάβουν, με τόσα θύματα που άφηνε πίσω του. Ούτε στον Πελοποννησιακό τόσοι νεκροί. Η μόνη εξήγηση που έδινα ήταν, πως μετά από κάθε έγκλημα, μεταμορφωνόταν σε εκατομμύρια κατσαρίδες και εξαφανιζόταν. Απίστευτα καλογραμμένο, και αγωνία μεχρι τη τελευταία σελίδα κυριολεκτικά. Το τέλος του βιβλίου? Τίγκα στην ανατροπή. Ίσως το καλύτερο αστυνομικό μυθιστόρημα που έχω διαβάσει. Δε μπορώ να μη σχολιάσω το χάλια εξώφυλλο. Σοβαρά τώρα, που κολλάνε με το περιεχόμενο, τα νούφαρα, τα πλατανόφυλλα, οι μούντζες, το ποταμάκι και η κοπέλα που ποζάρει σαν τη γοργόνα της Κοπεγχάγης? Αστυνομικό θρίλερ είναι, όχι η ιστορία αγάπης του Σιρίλο με τη Μαρία Χοακίνα. Πως δε βάλατε και μια ροζ οδοντόβουρτσα? Τέσπα, πέρασα καλά διαβάζοντας το.

  • Nikoleta
    2018-10-08 17:02

    Όταν ξεκίνησα να διαβάσω τον υποβολέα, ήμουν έτσι κ έτσι με την όλη υπόθεση. Ήμουν σίγουρη ότι ήξερα που το πάει, ότι ήταν άλλο ένα κλασικό αστυνομικό. Ναι καλά… δεν ήξερα που έχω μπλέξει, πόσο περίπλοκη ήταν για άλλη μια φορά η ιστορία του! Σοκ, δράση, αναπάντεχα γυρίσματα της πλοκής και ενδιαφέρουσες πληροφορίες για το πώς λειτουργούν τα εγκληματικά μυαλά, πραγματικά δεν ξέρω τι άλλο θα μπορούσα να ζητήσω από ένα τέτοιο είδος. Υπέροχο.

  • Jadranka
    2018-10-15 11:19

    Triler koji je kod nas preveden pod nazivom "Šaptač" ujedno je i prvi roman italijanskog pisca Donata Karizija. Karizi je moj kolega :) diplomirao je pravo, a potom pohađao i specijalističke kurseve iz kriminologije i biheviorizma. Autor na kraju knjige napominje da je "Šaptač" inspirisan slučajevima koji su se stvarno desili. Karizi se odlučio da u svom prvom romanu obradi temu koja je poprilično kontraverzna kako u domenu krivične odgovornosti, tako i psihologije specifičnih učinilaca krivičnih dela - tzv.šaptača koji navode na izvršenje krivičnih dela. Moram priznati da sam čitanju ove knjige pristupila sa određenim predrasudama. Naime, jako volim trilere, ali kad ih pročitate u popriličnom broju nekako vam sve postane predvidivo i šablonski.Ne tvrdim da Šaptač ne odstupa od određenih šablona, naprotiv : neprilagođena glavna junakinja koja ima problem sa intimnošću i koja živi u nekom svom svetu, tamne tajne iz prošlosti, politički nastrojeni glavni inspektor...dakle šabloni su tu, ali je Karizi sve to odlično uklopio u jedan dinamičan, uzbudljiv i na momente nepredvidiv triler. Ne iskuljučujem mogućnost da mi je Šaptač možda i legao posle niza naslova iz domena fantastike, te da sam možda pod prvim utiskom dala i veću ocenu nego što je to realno, ali je ispunio svoju svrhu - zabavio me je, prekratio mi vreme u gradskom prevozu i kao što rekoh na momente iznenadio. Mada moram da napomenem da sam ipak od samog starta naslutila "krajnji rezultat" jedino nisam znala "tok utakmice".Sve u svemu, štivo koje se brzo čita i koje je idealno za ovo letnje vreme. Koliko mi je poznato kod nas je objavljen još jedan naslov istog autora pod nazivom "Lovac na duše" i verovatno ću ga potražiti u skorije vreme.

  • Iguanapaws Emerson
    2018-09-25 12:27

    Yay - it's another thriller where the author thinks that the more gruesome it is, the more deserving of our attention! Another thriller where the characters are supposedly interesting, but instead have all the depth of a pancake! This book is absolute tripe: the story is nonsensical, highly reliant on coincidence, full of holes - and that's even before the psychic nun (I wish I was joking) gets involved. We keep getting told that the characters are flawed and interesting, but without constantly getting told there's no way you would ever realise that. The main female character (sorry, can't remember her name) apparently is deeply flawed and unable to relate to people. Strange, because she acts and talks exactly like everyone else in the book. Goran Gavila (remembered that one!) is apparently a man of insight and mysterious thoughts, but again, apart from constantly being reminded of his unusual eyes you'd never realise that. Given that the author is so poor at characterisation, you have to wonder why there are so many of them - a whole host of hopeless serial killer hunters who are all exactly the same and add nothing to the story. Meanwhile, the plot lurches on from gruesome murder scene to gruesome murder scene, the author obviously having fun trying to make each murder more disgusting than the last. Someone really should tell him that plot and character are rather more important to quality than the quantity of gore. Having said that, I've given it two stars as it's so basically written you can finish it within a couple of days, and at least it's not written by Ben Elton.

  • Filipa
    2018-10-01 10:18

    Que L-I-V-R-O!!! Ainda estou. . . UAU!Por onde começar. . . Talvez por dizer que policiais são realmente os livros que me põem a salivar por cada reviravolta e que me mantêm acordada até às 4h da manhã a ler e que quase faço birra porque realmente é tarde e tenho de me ir deitar!Donato Carrisi é o autor deste livro fabuloso. Indescritível toda a narrativa que ele conseguiu engendrar para nos deixar a nós leitores de boca aberta a cada página que lemos e descobrimos, sim, porque, este livro é daqueles em que há descobertas quase de 3 em 3 páginas e quando pensamos que finalmente estamos a perceber alguma coisa. . . Esqueçam. Não é nada do que pensam.Há partes em que consegui acompanhar e descobrir algumas coisas mas.... foram a minoria. O autor escreve nos agradecimentos que espera que tenha provocado emoções aos leitores. . . acho que ele foi muito modesto. O livro. . . é mesmo qualquer coisa de espectacular.Temos desde uma médium a hipnose. . . temos um serial killer que está SEMPRE um passo à frente e digamos que todas as personagens têm os seus segredos. . . o que nos chama a atenção que TODOS temos segredos. . . QUE POLICIAL!!

  • kostasvamvoukakis
    2018-09-22 17:20

    είναι πολύ καλό...σε έχει στην πρίζα καθ'όλη τη διάρκεια...καλή γλώσσα γρήγορες εναλλαγές....και γεμάτο πρωτότυπες σκηνές...δεν λέω αλλά...θα ήθελα...αλλά θα σας το χαλάσω

  • Κώστας
    2018-09-24 16:24

    Ο Ντονάτο Καρίζι ανοίγει έναν παράξενο δρόμο στην αστυνομική λογοτεχνία, φωτίζοντας ένα ασυνήθιστο είδος εγκληματία...Στον «Υποβολέα» ο Καρίζι υφαίνει μεθοδικά την πλοκή, «τρελαίνοντας» και τον πιο ψαγμένο αναγνώστη-λάτρη του είδους, που δεν μπορεί να πλησιάσει ούτε κατά διάνοια την εικόνα του δολοφόνου. Στην κεντρική ομάδα των «καλών», αστυνομικών και συνεργατών, υπάρχουν βέβαια κάποιες γκρίζες ζώνες, τα «χαρτιά» όμως είναι όλα κλειστά, τόσο που μετά βίας ανοίγουν εκεί προς το τέλος των 600 σελίδων του μυθιστορήματος. Ιδιοφυής δουλειά από τον πρωτοεμφανιζόμενο Ιταλό. Χρήστος Σιάφκος, Αστυνομικό δελτίο, "Κυριακάτικη Ελευθεροτυπία"/ Ένθετο "7: Τέχνες και Ζωή", τχ. 450, 4.7.2010Μία από τις πιο διαδεδομένες απόψεις σχετικά με την αστυνομική λογοτεχνία ήταν αυτή που θεωρούσε ότι πρόκειται κατά βάθος για ένα παιχνίδι, που παρουσιάζεται υπό τη μορφή αφηγήματος. Το παιχνίδι έγκειται σε κάποιο είδος ανταγωνισμού μεταξύ του συγγραφέα και του αναγνώστη: ο πρώτος παρουσιάζει ένα «πρόβλημα» και ο δεύτερος προσπαθεί να το «λύσει». (Η σκέψη ανήκει στον Uri Eisenzweig.)Θα προσθέσω ότι στον γρίφο αυτό, ως κύρια πρόσωπα μέσα στην κατ' εξοχήν αφήγηση, μετέχουν ισόποσα ο αστυνομικός και ο δολοφόνος, σαν ένα δίδυμο αδιαχώριστο, δυο μέλη ίσης τάξεως, ανεξαρτήτως του ηθικού βάρους που τους προσδιορίζει. Διότι, παρ' όλο που για την κοινή αντίληψη αυτοί οι δυο εκφράζουν έναν καθαρό μανιχαϊσμό, σ' ένα βαθύτερο σημείο συνυπάρχουν με φυσικότητα, αφού δεν παύουν να συγκροτούνται από το ίδιο ατελές υλικό των ανθρώπινων περιορισμών. «Αποκαλούμε τους δολοφόνους τέρατα, σημειώνει ο Ντονάτο Καρίζι, γιατί τους νιώθουμε μακριά από μας, γιατί τους θέλουμε "διαφορετικούς". Αντίθετα μας μοιάζουν στα πάντα. Εμείς όμως απωθούμε την ιδέα ότι ένας όμοιός μας είναι ικανός να κάνει τέτοια πράγματα. Κι αυτό, για να δώσουμε εν μέρει άφεση στη φύση μας».Ο Ντονάτο Καρίζι (1973) ζει και εργάζεται στη Ρώμη όπου ασκεί το επάγγελμα του σεναριογράφου. Οι σπουδές του στα νομικά και την εγκληματολογία γίνονται ένα πολύ χρήσιμο εργαλείο για την κατασκευή τού ανά χείρας μυθιστορήματος, που είναι και το πρώτο στο ενεργητικό του δημιουργού του. Το στόρι αναφέρεται στις προσπάθειες ενός εγκληματολόγου και μιας γυναίκας αστυνομικού να εξιχνιάσουν από κοινού μια υπόθεση εξαφάνισης παιδιών. Ιθύνων νους των εξαφανίσεων, ο κρατούμενος RK-357/9, ένας μανιακός της υγιεινής, ο οποίος δεν θέλει να αφήνει σωματικά ίχνη και αποτελεί αυτό που στην εγκληματολογία ονομάζεται «υποβολέας».(Η περίπτωση του υποβολέα αφορά την επέμβαση ενός ισχυρού ανθρώπου πάνω σε άτομα, που συμβαίνει να είναι πιο αδύναμες προσωπικότητες. Η επίδραση αυτή γίνεται σε ένα ασυνείδητο επίπεδο επικοινωνίας και δεν προσθέτει εγκληματική πρόθεση στην ψυχή του δράστη, αλλά κάνει να αναδυθεί μια σκοτεινή πλευρά του -αυτή που λίγο-πολύ υπάρχει λανθάνουσα στον καθένα μας. Ετσι το θύμα του υποβολέα καθοδηγείται να πράξει ένα ή περισσότερα εγκλήματα. Τέτοια ήταν η γνωστή περίπτωση του Τσαρλς Μάνσον και της ομάδας του, οι οποίοι ευθύνονται για τη σφαγή του Χέβενς Ντράιβ.)Με γραφή σχεδόν κινηματογραφική, γρήγορους ρυθμούς και εναλλαγές εικόνων, διαρκείς ανατροπές και το στοιχείο του σασπένς στην αποθέωσή του, ο Καρίζι πλάθει έναν εφιαλτικό κόσμο, στον οποίο η ανθρώπινη ψυχή ξεσκεπάζει όλο της το σκότος. «Το σκοτάδι μάς προσκαλεί, μας μαγεύει με τον ίλιγγό του· και είναι δύσκολο να αντισταθείς στον πειρασμό», λέει η ηρωίδα αστυνομικός που, υποτίθεται, ανήκει στην πλευρά των «καλών», αφού έχει αναλάβει να σώζει χαμένα παιδιά. Οι καλοί και οι κακοί, οι υγιείς και οι διεστραμμένοι, οι υπηρέτες του νόμου και οι παραβάτες του, όλοι έχουν μερίδιο στη σκοτεινή πλευρά. Κλεοπάτρα Λυμπέρη, "Ελευθεροτυπία"/ "Βιβλιοθήκη", τχ. 599, 16.4.2010 Προσωπικά σχόλιαΜια πενταμελής ομάδα επιλέκτων αστυνομικών και όχι μόνο, εξοπλισμένη με εργαλεία και μέσα της σύγχρονης τεχνολογίας :ΜΠΟΡΙΣ: ο ειδικός των ανακρίσεωνΣΤΕΡΝ: ο πιο έμπειρος όλων, ο βετεράνοςΓΚΑΒΙΛΑ: ο καθηγητής εγκληματολογίαςΣΑΡΑ ΡΟΖΑ: Η αυθεντία στους υπολογιστέςΜΙΛΑ ΒΑΣΚΕΣ: Η σπεσιαλίστρια στις εξαφανίσειςΑντίπαλός τους ένας πανέξυπνος & ευρηματικός δολοφόνος κατά συρροή με μια παράξενη ιδιότητα. Είναι υποβολέας! Η μάχη είναι αμφίρροπη και όλα τα αποτελέσματα ανοικτά, αυτό ακριβώς που γουστάρει η ψυχή μου!Το βιβλίο ξεφεύγει από τα στενά πλαίσια ενός συνηθισμένου αστυνομικού μυθιστορήματος. Είναι ένα σκοτεινό, μυστηριώδες ψυχολογικό θρίλερ με πανέξυπνες ανατροπές. Σύγχρονη, βατή γλώσσα, πλήρως κατανοητή, χωρίς φλυαρίες, χωρίς αυθαίρετα πισωγυρίσματα, χωρίς άσχετα εμβόλιμα κείμενα, χωρίς κουραστικές παραπομπές και εξηγήσεις. Για τους λόγους αυτούς - και πολλούς πολλούς άλλους - φτάνει στα ύψη τόσο την αναγνωστική απόλαυση όσο και την ποσότητα. Δεν κατάλαβα τις σελίδες που περνούσαν, σπάζοντας όλα τα αναγνωστικά μου ρεκόρ αφού δεν θυμάμαι να είχα φτάσει εδώ και καιρό ~150 σελίδες με μόνο ένα γύρο ανάγνωσης.Συνολική εικόνα-ΣυμπεράσματαΈνα βιβλίο με ένα τέτοιο εκτόπισμα όπως αυτό του "υποβολέα" μεγαλώνει την απόσταση από την σωρό των εκδόσεων που κυκλοφορούν παράλληλα.Κάνει τα βιβλία προσφορές των εφημερίδων να φαίνονται κουρελόχαρτα ("το φτηνό το κρέας τα σκυλιά το τρώνε") και όχι μόνο από αισθητικής άποψης.

  • Lou
    2018-10-11 09:17

    "Stations . It's strange, thought Mila. While for the rest of the world they're only a place you pass through, for some they're a terminus. They stop there and they don't leave again. Stations are a kind of ante-hell, where lost souls congregate in the hope that someone will come and collect them.An average of twenty to twenty-five individuals disappear every day. Mila knew the statistic very well. All of a sudden these people vanish without warning, without a suitcase. As if they had dissolved into nothing.""But you're not the only one who can get into people's minds...Lately I've learned a lot about serial killers. I've learned that they're divided into four categories: visionaries, missionaries, hedonists and power seekers...But there's a fifth kind: they're called subliminal killers."The synopsis covers well what the story is about so there is no need for me to fill you in.Basically missing girls 6 and found arms 5. The search for the killer is on and the whole uncovering of a pedophile network and using sixth sense to track the killer adds an edge to the story. This is a debut novel so you have to give the author the credit for capturing worldwide attention. The translation I do feel in this instance loses the writing prose. There are good sections of writing and other sections that don't quite match the flow of the story. If the story was tighter and had a faster motion of events it would have been a more better read.. There is a mention of a prisoner with strange behavioural patterns and that a few killers could be involved. The silence of the lambs link some readers have mentioned could have stemmed from that set up of the story, though the writing is not in the same quality as Thomas Harris. There is a hook here that keeps you reading, due to the want of the identity of the perpetrator.Review also here.

  • Alice
    2018-09-25 10:27

    Preso sull'onda delle presentazioni entusiastiche, con grandi aspettative.Sempre diffidare dei clamori mediatici!La pubblicità fa molto leva sul fatto che tutte le vicende narrate siano basate su fatti reali. Grande scalpore i sequestri di bambini e la crudeltà dei predofili violenti ed assassini.Poi però si scopre che ci sono delle falle nella narrazione che un buon editor avrebbe dovuto scoprire e tamponare- La famiglia Rockford, di ereditieri e milionari, perchè mai avrebbe dovuto pagare la taglia se non fosse in qualche modo coinvolta ? (aggancio troppo facile per un ottimo giallo)- Mila non voleva assolutamente farsi sfiorare nemmeno i capelli e poi improvvisamente si lascia baciare e addirittura fa l'amore con Goran.Senza nemmeno 2 righe che possano motivare il repentino cambiamento. ???-Sarà anche voluto e costruito a tavolino per dare inizio al secondo volume della serie, ma questo finale che non finisce ma inizia è deludente. tutto questo studio criminologico per poi non sapere nulla sull'identità/storia/motivcazioni del vero Suggeritore? vien da dire "tutto qua?".Morale, li libro (senza mai far nomi di luoghi, ma si suppone ambientato in USA) ha molto attinto ai thriller americani, incastra molto bene i songoli pezzi, crea la giusta tensione.Ma poi cade inesorabilmente sulle cose essenziali.si legge volentieri, ma lo ritengo lontano dall'essere un capolavoro

  • Cata
    2018-09-20 13:07

    O Sopro do Mal é a minha estreia com Donato Carrisi.Tanto a capa, como a sinopse me atraíram por serem obscuros. Comecei então a leitura com um certo entusiasmo.A concepção de um livro é muito importante em todas as fases- principio, meio e fim- porém, para mim, é o fim que mais me marca e que pode fazer com que mude a minha opinião. Se começar a ler um livro que é espectacular no ínicio, mas cujo o final é uma porcaria, vou acabá-lo com um travo amargo na boca e é assim que o recordarei posteriormente. Se o final for brutal, vai compensar o inicio parado e recordá-lo-ei como um livro que melhora à medida que a acção se desenvolve. Este livro enquadra-se no segundo caso.Apesar de estar a gostar da macabridade, do mistério, da psicologia criminal e dos factos interessantes que o autor nos ensina, durante quase metade do livro faltou-me algo... um click que me viciasse no livro.Esse click surgiu quando descobriram o corpo da segunda criança, e, por incrível que pareça, por causa de lágrimas [sabiam que há três tipos de lágrimas diferentes: as normais que mantêm o olho húmido, as que saem quando nos entra qualquer coisa no olho e as de dor? Eu também não sabia...]A partir daí devorei o livro! *yay!!*Quanto ao final, o desfecho é brutal! Deixa pontas abertas, que é coisa que odeio, mas que neste caso é perfeito, por que deixa uma aura de suspense e algo mais que nos põe a pensar em inúmeras possibilidades [uma pior que a outra... mas num thriller esse é um aspecto muito positivo]O tipo de serial killer aqui apresentado é sublime e completamente aterrador. Suave, muito subtil, mas incrivelmente astuto, psicótico e letal. Deus é silencioso, o Diabo sussura...

  • Mélanie
    2018-10-14 16:22

    Olalala, on en parle de ce scénario final et de ce livre en lui même ? Indégniablement mon coup de coeur de février et un coup de coeur pour cette année 2016. Je suis sortie toute retournée de cette lecture et c'est exactement ce que j'attends d'un livre.Je ne me suis pas spécialement attachée aux personnages mais l'histoire ainsi que le dénouement font le reste. Si vous ne l'avez pas lu et que vous aimez les thrillers : foncez. Et même si vous n'aimez pas trop ce genre : foncez ! C'est une superbe lecture !!

  • Diane S ☔
    2018-10-16 16:08

    Creepy, dark, at times I felt the evil literally waft off the pages. Different characters, major twists, I honestly never saw them coming. Don't know where this novel takes place, but it doesn't seem to matter as if the author is telling the reader that the place doesn't really matter and that this type of evil exists everywhere and anywhere. Hopefully there will be a sequel.

  • Selma
    2018-09-30 17:03

    Super početak i onda se priča produžila na 100 nepotrebnih strana, a kraj i otkrivanje ubojice se stisnulo u jedno poglavlje od nepunih sedam stranica, moja ocjena 3,5*. Očekivala sam puno više, ali samim tim da su se svi brutalni zločini opisani u knjizi zaista desili i da je "Šaptač" stvarna osoba izaziva jezu i zato velika preporuka svim ljubiteljima napetih trilera.

  • Maria Aravani
    2018-10-16 13:15

    Το διάβασα 2 μήνες πριν και ακόμη θυμάμαι λεπτομέρειες που σε άλλα βιβλία μου είναι αδύνατον. Φοβερή πλοκή και ατμόσφαιρα!

  • Neide Parafitas
    2018-10-14 09:22

    BRUTAL!!!! Estou sem palavras para este livro!Um dos melhores policiais que já li!Adorei, adorei, adorei!!!!

  • Vicky Ziliaskopoulou
    2018-10-08 09:14

    Αλλάζω συνέχεια τα αστέρια από 5 σε 4 και αντίστροφα. Θεωρείστε 4,5 να τελειώνουμε με αυτήν την τυπικότητα...Για αστυνομικό ήταν πολύ καλό. Σίγουρα όμως δεν ήταν το καλύτερο βιβλίο που έχω διαβάσει. Απλά ήταν ένα καλό αστυνομικό. Προφανώς και δεν είχε νόημα το να ψάξω να βρω ποιος είναι ο υποβολέας, στο κάτω- κάτω ακόμη και τώρα που το τελείωσα δεν είμαι απολύτως σίγουρη για την ταυτότητά του. Αυτό που με έκανε και διέθεσα κάθε ελεύθερο λεπτό του χρόνου μου σε αυτό το βιβλίο είναι οι γνώσεις εγκληματολογίας που έδινε συνέχεια. Βοηθούσε να καταλάβεις πώς σκέφτονται οι κατά συρροήν δολοφόνοι. Έχω διαβάσει και άλλα βιβλία με κατά συρροήν δολοφόνους (δεν θυμάμαι τίτλο τώρα, αλλά σίγουρα έχω διαβάσει) όμως αυτό ήταν το πιο περιγραφικό ως προς τον τρόπο σκέψης και δράσης τους. Επίσης υπήρχαν σκηνές που με άφηναν με ανοιχτό το στόμα, δεν είχα καν υποψιαστεί ότι η εξέλιξη θα πήγαινε προς αυτήν την κατεύθυνση. Και αυτό είναι πολύ καλό. Δεν ξέρω αν μου άρεσε που δεν υπήρχε σχεδόν καθόλου συναίσθημα στο βιβλίο, μιλάμε για παιδιά δολοφονημένα με φριχτό τρόπο και δεν ήταν συναισθηματικά εκβιαστικό ούτε για μια γραμμή. Πάντως δεν μου έλειψε όσο το διάβαζα, τώρα το σκέφτηκα που καταγράφω τις σκέψεις μου. Είχα και ένα θέμα με το να καταλάβω πώς στο καλό κατέληξαν στο συμπέρασμα που κατέληξαν. Όχι πάντα, αλλά κάποιες φορές διάβαζα ξανά και ξανά τον τρόπο σκέψεις και τους συνειρμούς τους (όπως μου τους έδιναν ο συγγραφέας και ο μεταφραστής) και δεν καταλάβαινα τίποτα. Αλλά δεν πειράζει, ας μείνει και κάτι χωρίς να το καταλάβω, έμαθα εγκληματολογία :) Και τώρα φτάνει, μη διαβάζετε παρακάτω όσοι δεν έχετε διαβάσει το βιβλίο, μείνετε σε αυτά, εξάλλου μια γραμμή θα γράψω στο σπόιλερ. (view spoiler)[Με το πρώτο κοριτσάκι: σοβαρά; Μπάτε σκύλοι αλέστε ο χώρος διαμονής; (hide spoiler)]

  • Carla Faleiro
    2018-10-10 12:09

    Este mal não é apenas um sopro, é um vendaval completo!Um livro brutal, uma estória arrepiante e muito bem contada. Li várias opiniões positivas sobre este livro e sobre o autor, no entanto não ia com grande expectativa quando iniciei a leitura, talvez porque de cada vez que inicio um thriller o plano saia furado, porque são sempre fraquinhos. Para mim um thriller tem matança á séria! E este tem tudo!Já imaginava que todos os policias eram corruptos, em cada esquina havia um assassino completamente chanfrado... Mas nunca imaginei o que realmente era! Ora pois! Quem diria?!Fiquei fã de Mila... Com todos os seus fantasmas do passado, segue o seu instinto e chega sempre onde pretende.Na minha opinião este é um livro a não perder.

  • Yosra Abdelkader
    2018-10-16 16:13

    Big Fat 5 STARS!!!Ce livre.. MAIS CE LIVRE!!!! depuis plus que deux ans j'ai pas trouvé le livre qui me tiens éveillée la nuit! this babe did :D Mais mer*e je sais plus quoi dire: intense, dense, riche, tordu... chaque page non mais chaque ligne te donne des frissons... Ooooooooooh mon Dieu vers la fin je voulais plus qu'il finisse like reading so slowly to enjoy every word.. My review will be up soon in my Youtube channel (link: https://www.youtube.com/channel/UCrZZ...)Stay tuned and... YOU NEED TO READ THIS BOOK!!!

  • Cátia Santos
    2018-10-11 10:00

    Um policial fantástico com voltas e reviravoltas, que não nos dá a conhecer a identidade do mal antes do fim. Ou será que não a vamos conhecer de todo? ;)Um livro empolgante, com cenários de morte brutais, cada um deles representando o quão mal existe neste mundo, e até que ponto qualquer pessoa se pode passar da cabeça e cometer atos hediondos.Esta leitura vale a pena desde a primeira até à última página!

  • Marilena.
    2018-10-10 15:01

    Συνήθως οι τραβηγμένες απ τα μαλλιά ανατροπές και λύσεις που δίνονται στα αστυνομικά,με ξενίζουν λίγο(αστυνομικό θέλω να διαβάσω,όχι sci-fi),εδώ όμως σώζεται η κατάσταση με μια αρκετά έξυπνη και πρωτότυπη κεντρική ιδέα.

  • Nuno Meireles
    2018-10-15 16:02

    https://www.instagram.com/p/BDqVbdhRt...

  • Donkic
    2018-10-15 15:21

    Scrivere è difficile. Scrivere thriller investigativi è MOLTO difficile.Questo perché il thriller investigativo (il nipote dal taglio più cinematografico del classico giallo), di per sé, contiene già degli stilemi immediatamente riconoscibili al pubblico. C'è sempre uno o più criminali (in genere serial killer) a cui uno o più investigatori daranno la caccia e che alla fine riusciranno (o non riusciranno) a catturare. Inserire, a volontà, un finale a sorpresa. L'avvento del cinema e delle serie TV non hanno fatto altro che radicare ancora di più questi stilemi al punto di farli diventare degli stereotipi. Provate ad andare in libreria, comprate una ventina di thriller a caso e portatemene uno che non abbia una trama simile a quella che ho appena descritto.Vabbè, quindi i thriller sono tutti uguali? NO! La differenza tra un thriller e l'altro la fanno i dettagli che, come è risaputo, è dove si annida il diavolo.Se vuoi fare un buon thriller, in sostanza, non c'è bisogno di reinventare la ruota, devi riuscire soltanto a riempire la tua storia di dettagli che la caratterizzino e la facciano brillare nel mare magnum delle zozzerie gialle da quattro soldi. E scrivere dei bei dettagli non è per niente facile. Lo scrittore di thriller, al pari forse dello scrittore di hard sf, deve fare un enorme lavoro di ricerca per poter raccontare al lettore una storia particolareggiata e credibile. Sei uno scrittore di thriller e vuoi, per esempio, presentarmi il classico enigma del delitto geniale nella stanza ermeticamente chiusa? Benissimo! L'importante è che il tuo delitto sia veramente geniale, che l'investigatore riesca a mettere nel sacco l'assassino con uno stratagemma verosimile e che il finale a sorpresa, se c'è, sia credibile e affascinante. Il tutto è possibile solo e soltanto se i dettagli inseriti nella storia sono attinenti alla realtà. Altrimenti, non stai scrivendo un thriller o un giallo, ma una parodia del genere.E qui veniamo a noi: Donato Carrisi ha scritto una parodia del thriller investigativo. Involontariamente.Di seguito, una serie di castronerie presenti nel libro al posto dei già succitati "dettagli verosimili", da qui in poi considerate questa recensione gonfia di SPOILER! SPOILER!! SPOILER!!!- I bravi investigatori trovano (per caso) una bimba morta nel portabagagli della macchina di un pedofilo.Il cadavere si trova all'interno di un sacco di plastica che, a causa della decomposizione, ha aderito alla pelle. Il medico legale incaricato dell'autopsia impiega decine di minuti per staccare il sacco dalla pelle del cadavere per non rischiare di scuoiarlo. I bravi investigatori notano che l'omicida ha ricomposto il cadavere, lo ha pettinato, ecc. Il loro commento: "l'ha fatta bella per noi". Certo...peccato che quel genio del serial killer abbia ficcato il cadavere in una busta di plastica che rischiava di trasformare la sua opera in un incrocio tra Freddy Krueger e una prugna secca. - I bravi investigatori vanno a perquisire la casa del pedofilo accusato di omicidio (che nel frattempo si è suicidato in carcere perché OPS! qualcuno si è dimenticato di controllare che non lo faccia...) e in meno di una mattinata riescono a scoprire quasi tutto sulle sue abitudini internettiane. Come? La parola a Carrisi, che ha il coraggio di mettere in bocca al suo bravo investigatore le seguenti parole (vi giuro che sto copiando paro paro quanto scritto nel libro, non mi sto inventando niente):"Ho chiamato la società titolare del server e mi hanno dato una lista di pagine web visitate negli ultimi sei mesi. [...] A quanto pare aveva una passione per i siti dedicati alla natura, ai viaggi e agli animali. E poi acquistava in rete roba d'antiquariato e, su ebay, soprattutto farfalle da collezione."Ora, sarà che sono un tecnico informatico, ma a quel "ho chiamato la società titolare del server" sono quasi morto dal ridere. Secondo Carrisi, esiste "un server" gestito da una fantomatica società che tiene in caldo i log di navigazione di...boh, praticamente tutto il mondo e a cui la polizia può semplicemente rivolgersi per avere non solo i dettagli di navigazione, ma anche gli acquisti che ha fatto su ebay! Giustamente, perché la Polizia Postale si scomoda ad aprire siti civetta o opera sotto copertura nelle chat line per scoprire i pedofili. Basta fare una telefonata alla società titolare del SERVER!- Non è dato sapere se i bravi investigatori utilizzino lo stesso stratagemma (il SERVER!) anche per ottenere vita morte e miracoli del povero signor Kobashi, un povero Cristo che dopo essere tornato da una vacanza di tre settimane con la famiglia torna a casa e ci trova il cadavere in putrefazione di una bambina. Fatto sta che, in poche ore, pur essendo chiaro a chiunque che il povero Kobashi è l'uomo meno sospettabile del mondo, dato che in questo caso ha più alibi del Papa, riescono, sempre in poche ore, a scoprire che ha un conto off-shore in cui inguattare i risparmi evadendo le tasse, che partecipa ai tornei di golf come semiprofessionista e che la moglie lo cornifica con un suo amico. Il tutto, per uno che non è neanche un sospettato. Violazione della privacy? Noooo, perché!?- I Gress, i dirimpettai del povero Kobashi, inoltre, sono stati tenuti prigionieri da un maniaco omicida per sei mesi. Ma nessuno si è mai accorto di niente. La motivazione? Scrive Carrisi:"Gli unici parenti della Gress vivevano lontano."Certo. Due bambini mancano da scuola per sei mesi, ma nessuno si è chiesto niente. Niente.I parenti? Gli amici? Nemmeno una telefonata. Eh, ma i parenti vivevano lontano. Tipo su Saturno.- I Gress, che evidentemente stavano sulle palle a tutti dato che nessuno li ha cercati per sei mesi, sono infine stati fatti a pezzi con una motosega. Ma nessuno ha sentito niente. I Gress abitano in un centro residenziale deluxe con telecamere e guardie private. Non immagino nemmeno quanto ci voglia per fare a pezzi tre persone con una motosega, immagino delle ore, ma stranamente nessuno si è chiesto perché si sentivano rombi di motosega da casa Gress, ma è risaputo, quei Gress che sono spariti per sei mesi sono un po' strani. Hanno i parenti su Saturno.- Sempre riguardo ai Gress, il bravo tecnico di laboratorio, alleato stretto dei bravi investigatori, scopre qualcosa che non va in una stanza e chiama tutti a raccolta. Nella stanza non c'è niente, ma se spruzzano il luminol la troveranno completamente imbrattata di sangue. Il luminol serve a evidenziare le tracce di sangue che sono state cancellate ma, come sottolinea Carrisi, non rimane in eterno, agisce per solo trenta secondi dopodiché è praticamente inutilizzabile perché anche spruzzandolo di nuovo non torna a rendere fosforescenti le macchie di sangue. Il tecnico non ha ancora spruzzato il luminol quando chiama i bravi investigatori...quindi come fa a sapere che ha scoperto qualcosa? Boh.Fatto sta che i muri della stanza (una stanza di 20 metri quadri, come sottolinea Carrisi) sono interamente spruzzati di sangue. Anche il soffito presenta degli schizzi di sangue "come una notte stellata", dice Carrisi. Ora, posto che in un corpo umano di 70 chili ci sono più o meno 5 litri di sangue e che i Gress contano una madre e due bambini, quanto cacchio di sangue hanno dovuto cacciare fuori per poter colorare interamente i muri di una stanza? Non posso sostenere la mia tesi con i fatti, ovviamente, ma sono abbastanza sicuro che nemmeno mettendo tutto il sangue in un secchio e utilizzando un pennello sia possibile farlo. Anche senza scervellarsi troppo, si tratta di una castroneria.Faccio il pignolo, secondo voi? Ancora una volta: DETTAGLI! I dettagli sono importanti, altrimenti la credibilità se ne va a donnine allegre.- Il sempre bravo tecnico di laboratorio trova una gran quantità di tracce del killer dei Gress. E dice:"C'è tanto di quel DNA da poterlo addirittura clonare!"Usti! E quanto DNA ci vorrà per clonare un uomo?Dalla pagina di Wikipedia sulla clonazione della pecora Dolly: "Tramite tale metodo Dolly è stata clonata nel 1996 a partire da una cellula somatica di una pecora donatrice di 6 anni."A quanto pare, non c'è bisogno di un secchio di DNA per poterlo clonare. Eh, ma sono bravi questi bravi tecnici di laboratorio!- Il killer dei Gress è uno squattrinato che vive in una discarica con il rischio di morire a causa del percolato. La polizia lo scopre e lo stringe d'assedio, ma il bravo killer si è barricato dentro casa con dei fucili e ha tappezzato la proprietà di mine antiuomo. Ripeto: di mine antiuomo! Dove le ha prese? Al...boh, mercato nero delle tribù africane? Quanto gli sono costate? Solo per oggi, ai supermercati Carrisi, c'è il 3x2 sul latte intero e sulle mine antiuomo! Affrettatevi!- Torniamo al povero Kobashi. Il killer deve aver utilizzato un bello stratagemma per mettere il cadavere della bambina in una casa che si trova in un centro residenziale per ricconi pieno di telecamere. Non solo, c'è tornato parecchie volte perché ha studiato l'altro killer, quello dei Gress, per mesi. I nostri hanno un'intuizione:"Esatto!" Tuona il criminologo cervellone, "Perché lui ogni volta ha oscurato le telecamere con un piccolo blackout."Ecco fatto! Un piccolo blackout al giorno e nessuno si accorge di niente. Oh, uno piccolo eh! Che ci vuole!Voglio fermarmi qua con la mia analisi, ma vi assicuro che questo romanzo è pieno di incongruenze, conti che non tornano e plateali castronerie assortite come quelle che ho appena menzionato.Scusate se me la prendo tanto, ma finire questo libro è stata veramente un'agonia. I personaggi sono banali e stereotipati, i serial killer scialbi, i metodi di investigazione sono semplicisti quando non addirittura bambineschi. Vi basti sapere che in un caso i bravi investigatori si affidano a una medium e in un altro all'ipnosi.E' difficile scrivere dei bei thriller.E Carrisi non ce l'ha fatta.

  • Haiiro
    2018-10-19 10:13

    Dạo này vài khi mới đọc truyện Tây, trinh thám thì còn ít hơn. Mà vừa đọc thì vớ ngay một quyển thần sầu. Kể lại tiếc, vốn định để dành sau vì thấy sách được khen quá, cuối cùng lại vẫn không kìm được tò mò mà lôi ra thịt.Án trong Kẻ nhắc tuồng được xây dựng theo kiểu "xương cá": một vụ chính làm xương sống, bản lề cho sự phơi bày của các xương sườn, các vụ án tưởng như ngoài lề bằng cách nào đó lại có mối liên quan. Một cuộc rộng phạm vi và quy mô của sự ghê rợn nhưng lại dễ làm thần kinh của người đọc rơi vào trạng thái hưng phấn vì việc này cũng đồng nghĩa với một lời thách thức ngạo nghễ hơn.Thông thường một cuốn sách mác trinh thám được coi là hay, đối với tôi ngoài yếu tố logic ra thì twist cũng rất có sức nặng. Kẻ nhắc tuồng thì đúng là một bữa tiệc, twist tá lả. Khi tưởng rằng mọi chuyện đến đây là ngã ngũ thì lập tức một diễn biến mới có thể xuất hiện xô đổ mọi niềm tin trước đó, đồng thời kéo bạn sang một chiều không gian khác với khung sự kiện lặp lại như một vòng tuần hoàn, thứ trước đó vừa khiến bạn lắc đầu bất lực.Điều này buộc tôi phải chủ động hơn trong việc tiêu hóa câu chuyện. Tôi bắt đầu tự đoán xem cú chuyển tiếp theo có thể là gì dựa vào những chi tiết lẻ tẻ được tác giả thương tình nhỏ giọt cộng với phần lớn trí tưởng tượng, rồi cuối cùng khi đoan chắc rằng giả thuyết của mình hầu như đã đúng thì nó sụp đổ. Đây đúng là tấn bi hài kịch của kẻ không giỏi suy luận, nhưng tôi cũng khá tự tin rằng có nhiều kẻ sẽ giống mình và lấy làm vui sướng :))Tuy nhiên nghiêm túc mà nói, sự phong phú của tiếng Việt cũng là kẻ đồng lõa trong việc đẩy người đọc đi sai hướng, không biết ngôn ngữ gốc thì thế nào. Truyện kể theo ngôi thứ ba, việc chọn đại từ nhân xưng cho một nhân vật có thể đóng vai trò quyết định trong việc người đọc sẽ dành thứ cảm tình gì cho nhân vật đó. Nếu bạn không giữ được cảm xúc trung tính, rất có thể ngay từ bước chân đầu tiên trong hành trình tiếp cận chân tướng của hung thủ, bạn đã bước sai rồi. Tôi thì chân thấp chân cao bước sai tuốt luốt. :))Đến thời điểm này, đây rõ là một trong những cuốn trinh thám phương Tây hợp ý tôi nhất. Tôi có yêu cầu nhất định trong việc khắc họa tâm lý nhân vật cho dù trinh thám thì thường có vẻ máy móc và khô chai, Kẻ nhắc tuồng kể như đã đáp ứng được.Cuốn sách cũng đưa ra một mệnh đề, một câu hỏi chưa tìm được một biện giải đầy đủ và hợp lí: cái ác phục vụ cho cái thiện thì có đáng được nhìn nhận, được tha thứ hay không? Con người buồn cười thật, cứ thích làm khổ mình vì những vấn đề éo le phức tạp thế này :))Nhìn chung Kẻ nhắc tuồng là một cuốn sách hay (tuyệt cú mèo). Nó tạo cho tôi một ấn tượng khá rõ rệt về sự lao động trí óc nghiêm túc và tâm huyết của Donato Carrisi. Song vẫn còn đôi chỗ có ổ gà ổ chuột:Thứ nhất, ở vụ bắt cóc đầu tiên do Mila phụ trách, lão thầy dạy nhạc tại sao lại để mặc Mila xông vào giải cứu đứa bé và cô gái bị hắn cầm giữ suốt thời gian qua? Không chỉ không có động thái ngăn cản, hắn còn chơi một bản nhạc giúp Mila định hướng trong bóng tối đồng thời có cơ sở để đề phòng. Điều này có lẽ chỉ có thể giải thích bằng một chứng bệnh tâm thần của kẻ thủ ác, hoặc hắn đã bất lực chấp nhận cái chết được định sẵn cho mình, hoặc đột nhiên hắn thức tỉnh. Nói kiểu gì cũng thấy sống sượng.Thứ hai, tất cả các vụ bắt cóc đang được tác giả xử lí trơn tru và rất duy vật biện chứng thì bỗng dưng tén tén tén tèn, một bà xơ xuất hiện kèm theo phương pháp ngoại cảm ảo diệu không khác gì Insidious 1 phiên bản Ý (dù rằng bà là một nhân vật đáng kính).Thứ ba, một kẻ cáo già như RK-357/9 có thể bằng mọi cách xóa đi tất cả các dấu vết sinh học của mình trong môi trường bị quản giáo mọi mặt như nhà tù (đúng là khó tin) tại sao cuối cùng lại chịu thua trước tiểu xảo của Mila; và tại sao một nơi hiện đại tân tiến như trong truyện mô tả với tất cả những trang thiết bị và bộ óc tài ba nhất mà không ai nghĩ tới tiểu xảo đó trước khi viện đến cô? Mà nhân đây tôi mới nghĩ, Việt Nam và nhiều nơi khác chắc phải theo dài học tập Ý về vấn đề nhân quyền; còn Ý ấy mà, phải theo dài học tập Việt Nam về thói cửa quyền nhé. (Đùa thôi, đùa thôi hihi.)Nhưng sau tất cả, cũng như mọi thứ trên đời khác, có cái gì là tuyệt đối, hoàn hào đâu.Để kết thúc cái bài phát biểu tràng giang đại hải này, tôi phải nói là nhiều khi tôi phát rồ lên vì thói cá nhân ương bướng vô kỉ luật thích hành hạ bản thân của cái cô Mila này ấy. Nhưng thôi, vì sự toẹt vời của cuốn sách này, tôi xin làm lành cùng cô.

  • jo
    2018-09-27 12:14

    Με τόσες εξαιρετικές κριτκές περίμενα ένα μικρό αριστούργημα και φυσικά η απογοήτευση ήταν τεράστια. Προσπάθησα ειλικρίνα να το διαβάσω αλλά δεν άντεξα και το παράτησα. Δεν ένιωσα στιγμή αγωνία και το βρήκα υπερβολικό, μόνο αν του αρέσουν ορφανά τα γεμίστα δεν είπαν όταν έκαναν το προφίλ του δολοφόνου. Επίσης ένω ο συγγραφέας προσπαθεί μανιωδώς να μας δείξει πόσο ιδιαίτεροι είναι οι χαρακτήρες έγω δεν κατάφερα να τους πλησιάσω.Ϊσως έχω κουράστει με το μοτίβο του πανέξυπνου σερίαλ κίλλερ και του επίσης πανέξυπνου κυνηγού του.

  • LindaBranham Greenwell
    2018-10-15 17:24

    Loved this book - read it in one day. I'm home with a cold - so spent the day reading :)It is a mystery thriller translated from ItalianOfficer Mila Vasquez specializes in finding missing children. Having a sixth sense about the men and women who abduct children, she successfully rescues hundreds of children, yet shies away from the limelight. While harboring a secret of her own, she is called in to help Dr. Gavila and his team solve a case of a missing girl. The case in this novel begins with a hideous scene where the severed arms of young girls are found in a clearing. There are 5 missing girls - and yet 6 left arms are found. Mila specializes in missing persons - especially missing children. Dr. Gavila's team specializes in serial killers. Mila's job is to find the 6th child. The abductor begins to leave the little girls' bodies in places that reveal a previous horrendous crime not discovered by officials. Battling time, Mila rushes to discover the identity of the sixth girl while uncovering horrible past secrets related to the little girls - their families - and the places where the murderer leaves the bodies. I felt as if the novel was detailing a real police case and enjoyed the scientific and logical explanations given by Dr. Gavila, which never seemed farfetched. He carefully explained the thought process of Albert, the serial killer, and motives behind his actions. I also really liked Mila who through her personal pain and insecurities put the case in the foreground. While the rest of the team caught my attention, she seemed to view the case in a different light, allowing the reader to compare her viewpoint to the rest of the team. Also, when I thought I had everything figured out, Carrisi throws another curveball, disrupting my sense of calm and accomplishment at outsmarting the perpetrator. You feel as if you are alongside Mila and Gavila, attempting to solve this mystery before the sixth girl is killed.

  • Inês Beato
    2018-09-26 12:13

    Um dos melhores policiais que li nos últimos tempos! Fiquei fascinada com a escrita do autor e com a capacidade de contar a história de forma rápida e fluida, sem grandes momentos mortos. Fiquei especialmente surpreendida com o final, não estava minimamente à espera das voltas que o enredo deu e isso é algo que nem todos os autores conseguem, pelo menos comigo. "sopro do mal" foi uma agradável surpresa e Donato Carrisi um autor que certamente irei continuar a acompanhar, foi uma leitura que valeu muito a pena mesmo!

  • María
    2018-09-29 17:08

    4 de 5 estrellas ⭐️⭐️⭐️⭐️ (Me he encantado)Una novela llena de acción e intriga de la que apenas había oído nada y que creo merece más lectores. Es la primera lectura que hago de este autor y me ha gustado su manera de escribir y adentrarte en la novela. Al principio todo sucede muy lento, muy poco a poco y hasta se hace algo tedioso pero después va adquiriendo mucho ritmo y deja al lector sin tiempo para procesar tanto giro inesperado. Seguiré con la saga porque me he quedado con ganas de saber más sobre Mila, sobre Goran y sobre Frank......

  • Sarine
    2018-09-30 09:24

    I am speechless.This book was AMAZING. It is not your typical mystery thriller book. Unfortunately, it's not everybody that will like the subject. It's a touchy story but damn, it was so entertaining and mysterious till the end. So many cliffys during the book, that left me blow mind. I just loved this thriller. I recommend this story to people that love gory and really sensible subject. I can't describe how I'm still speechless.Well done...

  • Yanper
    2018-10-08 12:04

    Είχα διαβάσει καλές κριτικές για το βιβλίο, αλλά προσωπικά δεν μου άρεσε. Η ιστορία μου φάνηκε επίπεδη, χωρίς να σου δημιουργεί την αγωνία για τον δολοφόνο, με μικρές ιστορίες που υποστήριζαν την κεντρική, και που ήξερες μετά την πρώτη ότι δεν επρόκειτο να σου αποκαλύψουν τον δολοφόνο και επομένως αφαιρούσαν την προσμονή της αποκάλυψης του.Ήταν από τα βιβλία που δεν κάνουν την καρδιά σου να κτυπά πιο γρήγορα!

  • Sodatime
    2018-10-12 14:06

    Une fois rentrée dans l'histoire, impossible de le lacher. C'est un thriller extrêmement bien ficelé, avec de constant rebondissements et une fin époustouflante. Je l'ai fini avec une boule au ventre qui a encore du mal à se dissiper. Génial !