Read Out of the Dark by Patrick Modiano Jordan Stump Online


Patrick Modiano, winner of the 2014 Nobel Prize in Literature, is the author of more than thirty books and one of France’s most admired contemporary novelists. Out of the Dark is a moody, expertly rendered tale of a love affair between two drifters. The narrator, writing in 1995, looks back thirty years to a time when, having abandoned his studies and selling off old art bPatrick Modiano, winner of the 2014 Nobel Prize in Literature, is the author of more than thirty books and one of France’s most admired contemporary novelists. Out of the Dark is a moody, expertly rendered tale of a love affair between two drifters. The narrator, writing in 1995, looks back thirty years to a time when, having abandoned his studies and selling off old art books to get by, he comes to know Gérard Van Bever and Jacqueline, a young, enigmatic couple who seem to live off roulette winnings. He falls in love with Jacqueline; they run off to England together, where they share a few sad, aimless months, until one day she disappears. Fifteen years later, in Paris, they meet again, a reunion that only recalls the haunting inaccessibility of the past: they spend a few hours together, and the next day, Jacqueline, now married, disappears once again. Almost fifteen years after that, he sees her yet again, this time from a distance he chooses not to bridge. A profoundly affecting novel, Out of the Dark is poignant, strange, delicate, melancholy, and sadly hilarious....

Title : Out of the Dark
Author :
Rating :
ISBN : 9780803231962
Format Type : Hardcover
Number of Pages : 139 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

Out of the Dark Reviews

  • Jeffrey Keeten
    2019-04-03 03:39

    ***THIS AUTHOR IS THE WINNER OF THE 2014 NOBEL PRIZE FOR LITERATURE.***”I don’t remember if I ever thought about the future in those days. I imagine I lived in the present, making vague plans to run away, as I do today, and hoping to see them soon, him and Jacqueline, in the Café Dante.”When our nameless narrator meets Jacqueline and Van Bever they are playing pinball in the Café Dante. ”But Jacqueline is the one playing. Her arms and shoulders scarcely move as the machine rattles and flashes.” Our narrator has spent the day walking around from bookstore to bookstore trying to sell his art books to keep himself afloat for at least a little while longer. They are all drifters who have trapped themselves in the present with a forgotten past and an uncertain future. Van Bever gambles and does plays well enough to pay for the hotel and food, but not well enough for them to escape to Majorca where they have a tenuous invitation from a writer to come visit. When men look at Jacqueline they see much more than a pretty face. They see vulnerability. They see that complicity can be achieved because she has what they desire and they have the money that she yearns for. Our narrator falls in love with her... as many other men will do. He knows absolutely nothing about her. We are attracted to the mysterious in people because we can write our own story about them. The tall, dark, and handsome is the guy who has learned to be quiet so no one will know how uncomfortable he feels. The pretty wallflower with disdain rumpled lips is hoping no one will discover how insecure she feels. We can make these mysterious people who we want them to be. They try to give us nothing to dissuade us from our conceived vision of them. He tries a few times to get Jacqueline to reveal something, anything about her past, but she rebuffs him with one word answers given with the proper tone to discourage further inquiries. ”And I didn’t blame her: As I went along I too had forgotten nearly everything about my life, and each time whole stretches of it had fallen to dust I’d felt a pleasant sensation of lightness.”What are memories, after all, except what we make them to be. They are mummified corpses that are many times unrecognizable to the owner of them except maybe for a sprig of hair, the tattoo on the ankle, or the mole orbiting a nipple. They leave Paris to flee away from Van Bever. After arriving in London the narrator realizes very quickly how much he misses Paris and that really they didn’t have to run away any further than to another district of the city. For the moment he is intrigued by Jacqueline more than he loves Paris, but of course in only a few months she disappears without a note, without a word, abandoning the version of herself she was with him. Fifteen years later he sees her again. ”But surely she hadn’t forgotten those days…. Unless her present life had erased them, in the same way that the blinding beam from a spotlight throws everything outside its path into the deepest shadows.”This is a short book as I suspect are all of Patrick Modiano’s books. The translator in the forward to this edition talks about how difficult it is to translate Modiano because his writing is sparse; and yet, weighted with so much nuance. There are words in French that have no English equivalent. I recently read another book by him called Missing Person in which the narrator has forgotten his past. There is a similar theme in this novel. Though the characters have not forgotten their past it ceases to exist with every change in geography or with the attainment of a new lover. We never learn anything about the past histories of the characters of this novel. They slough off their lives like molting snakes leaving behind the vestiges of the old skin to fully embrace the new life. A youthful Patrick Modiano...many, many moons ago.According to professional reviewers Modiano continues to write about lost futures, forgotten pasts, and missing time in the majority of his novels. He certainly has me hooked as I will continue to pick up his books as they become available in English. Translators will continue to struggle to fully capture his meanings without changing his concise, but insightful prose. If you wish to see more of my most recent book and movie reviews, visit http://www.jeffreykeeten.comI also have a Facebook blogger page at:

  • Jaidee
    2019-04-15 00:39

    5 "gauzy, untethered, dreamy, romantic" stars! 2017 Honorable Mention with High Distinction ReadI sit here with a few tears and I do not understand why. I do not understand why this book moved me so or why I had to read it in such small sections as I felt anxiety and melancholy and a swelling of profound love and yearning. I have not had the pleasure of yet seeing Paris and yet as I read I was swept back to the Paris of the 1970s where the university drop-out wanders the streets aimlessly and sells his art books and falls in love with a woman named Jacqueline. Aaah Jacqueline who utilizes ether, eats little and wanders from city to city like a spirit, a gentle succubus that enamors men to her. I love her but I love the young writer more. He is sensitive, romantic but aimless and does not know himself or really the world. He flits and floats and although the world is beautiful; it is only shadows and intangible. As I read this I thought of my previous loves and the errors and betrayals, along with the tender moments and instances of such exquisite passion, that I still shiver when I allow myself to reverie. Mr. Modiano, you are a genius of atmosphere, of vaporous languor, of deep undefinable romance and nuances that I cannot grasp yet have experienced. I felt her lips on my neck. I stroked her hair. It wasn't as long as it used to be, but nothing had really changed. Time had stopped. Or rather, it had returned to the hour shown by the hands of the clock in the Cafe Dante the night we had met there just before closingMerci Beaucoup mon amie M. Modiano. Un petit tresor !!

  • Jibran
    2019-04-16 01:34

    'Go pack your bags,’ he told us. ‘And remember, don’t pay the bill.'For Europeans born after World War II it was an insuperable paradox. Their young minds were burdened with macabre stories of war and death they had not seen firsthand; they were born in a time of durable peace defined by tedium of normalcy that gave war stories a nightmarish, fictional aspect. Despite gaining a sharp consciousness of what had happened in Europe, they perhaps couldn’t quite relate to the stories of their elders in a meaningful way. So great was the disconnect that in France, to cast off the jarring weight of the past and to write a new narrative of future, they mounted a rebellion we have come to call students riots of 1968. It is in this milieu of distended ennui that preceded the volcanic eruption of collective anger that our story begins.The unnamed narrator, writing in 1994, looks back thirty years to tell the story of his encounter with two drifters, Jacqueline and her love interest Van Bever, staying in rundown hotels and earning their living from gambling, whose mysterious aloofness impresses him into asking questions about the blackholes of his own life. They get up every morning for nothing, drink stale coffee in cafés, click and clack on pinball machines, and while away the remainder of their day walking through deserted Parisian streets, all the while setting up a way out to a better place. There is something going on with Jacqueline and Ven Bever but the narrator can’t point out what. He is a college dropout forced to live in the present nurturing vague plans for escape, “a very Bohemian life, in other words…” The only hint that gives away something is Jacqueline’s mysterious refrain. All we need is some money to get to Majorca…Just as their futures have no shape, their pasts are also shrouded in the unknown. We are never told about their backgrounds, their childhoods, their lives before Jacqueline met the narrator, abandoned Van Beber, and ran off with him to London, except for passing references to neighbourhoods where they were born. "I can scarcely remember any other details of that time of my life. I've almost forgotten my parents' faces", confesses the narrator at one point. We see them living under a spell of boredom, trying meekly to manipulate acquaintances to fund their lives, and making new plans they don’t believe in themselves. In London they fail; Jacqueline has other ideas, and the narrator will spend the next fifteen, thirty years searching for answers...This aimless, arbitrary, and circuitous aspect of their lives percolates into Modiano’s writing when he focuses disproportionately on trivial dialogue, commenting on facial expressions and out of season apparel, innumerable trips up and down the streets of Paris and then London, while leaving out conventional plot components to advance the story, and without giving us an opportunity to glimpse into the insides of their minds. The writer through his principal narrator makes us guess what’s happening. Sometimes we get it, sometimes we don’t. Just as there is stream-of-consciousness style of writing, let’s say if there was something called stream-of-boredom, Modiano’s novella would fit that label to a tee. It is said that Modiano is obsessed with World War II, the Nazi occupation of France, and the death and destruction that came in its wake. I have not read those novels to formulate an informed opinion, but there is nary a sign of his favourite themes in the book under review. This story is completely apolitical, there’s no mention of any historical event, not a word whatsoever. It is by putting this story in the context of its time and location you may get an idea of the external forces closing in on the characters. Or you may not.I was going to rate it three stars. I am not too pleased for reasons mentioned earlier (translation?), but I asked myself: did the writer manage to create effect? The answer is undoubtedly in the affirmative. You want to hold the narrator’s shoulders in mock embrace and shake him patronisingly to lift his spirits. You want to offer Jacqueline a hot chocolate with a peck on her cheek. You want to wish good luck to Van Bever when Jacqueline dumps him and runs away with a new man every time she embarks on a new leg to her ultimate journey to Majorca. You just want them to feel good about themselves. I was chided indirectly: “Maybe he was trying to strike a flippant and sympathetic tone. If so, he was doing it awkwardly, as older people do who are intimidated by youth.”Every morning I went and wrote near Holland Park, and I was no longer in London but in front of Gare du Nord and walking along the Boulevard de Magenta. Today, thirty years later, in Paris, I am trying to escape from this month of July 1994 to that other summer, when the breeze gently caressed the boughs of the tree in Holland Park. The contrast of shadow and sun was the strongest I have ever seen.Can present retain something of the past? Can we insulate ourselves from mistakes made decades ago? Can our self be present at multiple locations and be absent from each one at the same time? Does the year in our heads attest to the testimony of calenders? What is the most appropriate wording for the question Modiano is making us ask? I, for one, do not know.

  • Fabian
    2019-04-08 03:44

    Mood & atmosphere aplenty, I wouldn't call the main protagonist a drifter. More like a wallflower, the guy goes about perambulating the most interesting capitols of Europe looking for love.Modiano is a (probable?) master at paining landscape. If only it contained a story!

  • Rakhi Dalal
    2019-04-09 03:41

    Well, I don't really have much to say on the work other than that that may be the finer nuances of the work were lost on me because I read its English translation. Jordan Stump, in translator's introduction says-Modiano is never easy to translate; the apparent simplicity and neutrality of his style conceals a wealth of subtle difficulties for the translatorI hope this is the case and do look forward to read more of his works.

  • Parastoo Ashtian
    2019-03-31 01:38

    این طور تصور می‌کردم که هر لحظه که بخواهم می‌توانم پاریس را ترک کنم. در پانزده سال گذشته خودم را اسیر خود و دیگران حس می‌کردم و همه‌ی خواب‌هایم مثل هم بود: خواب فرار با قطارهای در حال حرکتی که همیشه از بخت بد همه‌شان را از دست می‌دادم. هیچ‌وقت به ایستگاه نمی‌رسیدم. همیشه در راهروهای مترو گم می‌شدم و وقتی به سکو می‌رسیدم، مترو نمی‌آمد.از متن کتاب

  • Heba
    2019-04-15 00:43

    حسناً عندما تقرأ عملا ل"موديانو" لا تبحث عن الأسماء أو ملامح الشخصيات .. ليس هنالك قصة بانتظارك لترويها فيما بعد ابداً ..بل انت ستكون على لقاء مع عالم عالق بين الماضي والحاضر ..لن تشعر بالاختناق ولن ترغب في التوقف بل ستتلفت للوراء لعل هنالك خيوط من الماضى مازالت متشبثة بك وستبحث عن ما يعيد ترابطها ثانية في حاضركالسارد هنا لم يكن له اسماً ..انهيت الرواية ولم أتعرف على بطلها الرئيسي .. يفاجئني موديانو بعالمه الخاص حيث الزمان والمكان هما الأبطال الحقيقون لأعماله فقدها يوما وبعد خمسة عشر عاماً بينما كان يبحث في الوجوه وجدها وتعرف عليها بالرغم من مضي السنين أما هى بعد مرور بعض الوقت من لقائهما أخبرته...ان كنا سنلتقي كل خمس عشرة سنة ففى المرة المقبلة قد لا تعرفني "ولكن هل شيئاً تغير حقاً ..كل لحظة معها هى لحظة يتوقف فيها الزمن ويرد هو مسار حياته الي تلك اللحظةولقد مضت خمسة عشر عاما اخرى في ضباب كثيف ولم يراوده اى اخبار عنها تراه توقف عن البحث عنها ورضخ تحت ثقل الغياب ام ترى هؤلاء الذين يتشبثون بفترة زمنية معينة من حياتهم يصرون على عدم التسليم بالخسارة

  • Long Phan
    2019-03-27 23:44

    Nếu có một cột mốc, ta hãy nhớ 2014 là năm Modiano bắt đầu xuất hiện trên nền văn học nước nhà.Tại sao trong hàng chục tác phẩm của ông, dịch giả lại chọn Từ thăm thẳm lãng quên để giới thiệu tới người đọc? Phải chăng Trần bạch lan, hay Nhị Linh Cao Việt Dũng muốn tiếp nối những mạch văn âm ỉ từ Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối. Hay phải chăng anh tìm thấy sự đồng cảm từ những nhân vật trong tác phẩm, từ những kỷ niệm u hoài, từ những con người lạc lõng, lơ lửng giữa Paris hoa lệ.Ai chẳng có một thời tuổi trẻ băn khoăn giữa muôn ngả cuộc đời. Và ở giữa những tấp nập huyên náo vẫn luôn có những mảnh đời lạc lối. Những mảnh đời những mong tìm thấy chỗ đứng của mình ở đâu đó dù nhỏ hay to, dù tạm bợ hay lâu bền

  • bengü
    2019-04-22 02:39

    Geçmişi olmayan, bohem bir hayat süren, Mayorka'ya gitme hayali için para toplamaya çalışan yirmi yaşında genç bir kız Jacqueline. Üzerine giyecek bir paltosu dahi yok Paris'in kışında ince deri ceketiyle gezdiği için sürekli hasta, sürekli öksürüyor. Bu gizemli ve savunmasız haliyle, amaçsızca ortalıkta dolanan yaşıtı erkeklerin ve hayatta hayal kırıklığına uğramış, gençliğin altında ezilen orta yaşlı erkeklerin hepsini kendine aşık edebilir. Öyle de oluyor, Jacqueline bir sevgiliden diğerine, bir hayattan bir başkasına atlayarak hayaline ulaşmaya çalışırken beraber olduğu erkeklerden biri romanımızın ismi belirtilmemiş kahramanı. Kahramanımız onunla tanıştığında Jacqueline, Van Bever adlı bir gençle beraber. Geceleri kumarhanelerde rulet oynayıp, gündüz kitap satıp para biriktirmeye çalışıyorlar. Bir gün Jacqueline kahramanımıza küçük bir hırsızlık teklifiyle geliyor. Bir dişçiyi soyacaklar. Jacqueline adamı "oyalarken" kahramanımız da çantasını çalacak. Sonra da Van Bever'i ve Paris'i arkalarında bırakıp birlikte Londra'ya kaçacaklar. Suç ortaklığı...bir kadın ve erkeğin paylaşabileceği, aşkı kapsayan ama aşktan çok daha üstün en büyük yakınlık. "Jacqueline’le ben akşam saat beşe doğru Charring Cross Garı’ndan Londra’ya gelmiştik. Bir rehberden gelişigüzel seçilmiş bir otele gitmek üzere bir taksiye binmiştik. O da, ben de Londra’yı bilmiyorduk. Taksinin Mall’a girdiği ve ağaçlarla gölgelenmiş bu cadde önüme serildiği anda, yaşamımın ilk yirmi yılı toz olup dökülü-verdi, bir gün kurtulacağıma hiçbir zaman inanmadığım bir ağırlık, bir kelepçe, bir semer gibi. İşte böyle, bütün bu yıllardan hiçbir şey kalmıyordu artık. Ve mutluluk o akşam duyduğum geçici sarhoşluksa, yaşamımda ilk kez mutluydum."----Spoiler----Jacqueline kısa süre sonra kahramanımızı da bırakıp ortadan kayboluyor. Ardından geçen on beş yılda o birkaç ayı unutturacak hiçbir şey yaşanmıyor. On beş yıl sonra yeniden karşılaşıyorlar. "...onu iyi tanırmışım gibi bir duygu vardı içimde, onu on beş yıldır görmemiş olsam da, yaşamı konusunda hiçbir şey bilmesem de. Şimdiye kadar karşılaştığım tüm insanlar içinde, belleğimde en canlı kalan oydu. Böyle kolu kolumun çevresinde, ilerledikçe, daha dün ayrıldığımızı sanmaya başlıyordum."Ertesi gün Jacqueline yeniden ortadan kayboluyor ve bir on beş yıl daha...Koca hayat sanki o birkaç ay ve sonrasında geçirilen birkaç gün için yaşanmış gibi. Jacqueline'in hayatında pek de önemli olmayan belki de unutmak isteyeceği küçük suçları, kaçamakları kahramanımızın hayatının tamamı.----Spoiler----Kayıp hayatlar, gerçekleşmeyen hayaller ve unutmamak üzerine detaylarla, nüanslarla çok incelikli yazılmış, beni çok etkileyen bir roman.

  • Nesli
    2019-04-17 19:47

    Kitabın isminin cazibesine kapılanlardan biriyim kuşkusuz. Yazar da geçen yıl Nobel aldığından ötürü tanımak, okumak istedim. Uzun süredir okuduklarımdan tat alamayan biri olarak kitabı beğendim. Hissettirdikleri bile yeterli. Mutlu etmeyen ama öte yandan üzmeyen, değişik hüzünlü bir romandı.Ayrıca sıkmayan, boğmayan bir havası var anlatılan öykünün. Keşke biraz daha yazsaymış dedim bittiğinde. Yazarın dili güzel, genelde kısa ve öz cümleler. Çeviri T.Yücel olunca biraz çekinmiştim ama bir Sisifos vakası yok burada neyse ki. Akıl yerine us demeye devam ama...Yazar nobelli olduğundan artık, başka kitapları da çevrilir diye düşünüyorum. Varlık'tan çıkan kitabı da vardı sanırım. Modiano yeni favorim. Bir de alıntı:"Ve konuşma saatler boyunca sürecekti bu taraçanın altında. Boş sözcükler, oyuk tümceler, sanki onunla ben, kendi ölümümüzden sonra yaşıyormuşuz ve geçmişe en ufak bir imada bulunamıyormuşuz gibi."

  • Nguyễn Việt Châu Linh
    2019-04-05 22:47

    L'histoire est racontée à la première personne. On est dans les années 60, à Paris. Le narrateur, un jeune homme qui gagne sa vie par la vente des livres aux bouquinistes, rencontrent un couple mystérieux, Jacqueline et van Bever. Les deux vivent une vie sans attache, sans but, sans désir de laisser leur trace. Notre jeune homme, rapidement succombé à la charme de Jacqueline, désire de vivre une relation passionnelle avec elle, de l'emmener à Majorque - l'endroit qui revient souvent dans les conversations et qui laisse supposer que Jacqueline rêvait d'y aller. Au final, tout se termine sans véritable raison. Jusqu'à 15 ans plus tard, le jour où le jeune homme croise une femme qui ressemble à sa Jacqueline du passé...J'ai entendu plusieurs fois le terme "atmosphère modianesque" et me demande si cette atmosphère vague, détachée dans Du plus loin de l'oubli mériterait cette appellation. En tout cas, ce n'est pas une lecture que j'ai appréciée. Me préparant à lire une histoire portant sur l'oubli sans véritable intrigue, avec des personnages détachés, de caractères flous, j'attendais à une prose touchante, poétique. Or ce n'est pas le cas. Ce livre et son contenu m'éloignera jusqu'au plus loin de l'oubli. Peut-être est-ce l'intention de l'auteur, en intitulant ainsi le titre de son roman???

  • Quỳnh Ngọc
    2019-04-25 02:28

    Không thể dánh giá sao cho cuốn sách nàyCá nhân mình ko thể đánh sao cho sách của Modiano. Vì bản thân không thấy có tiêu chí nào để đánh giá : nhân vật, nội dung, cốt truyện như một tác phẩm thường thấy và thường được nhận xét dựa trên đó.Cốt truyện của Modiano không có bắt đầu cũng ko có kết thúc, như từ hư không đi ra, một con người ko rõ quá khứ cũng như tương lai, hầu hết đều là những người hết sức mông lung và phần nào đều lạc lối. Tới trang nào hay trang đó, nhưng luôn có 1 dự cảm về những quãng đời mờ mịt và rời xa người đang bên cạnh.Nhân vật được miêu tả bằng những nét phác. Nhân vật chính mà lại không chính vì bạn chẳng bao giờ biết được ngoại hình, xuất thân, ước mơ hay tham vọng gì của "nhân vật chính " mà hình như còn không rõ cả tên luôn ấy. Thường là nhân vật chính sẽ xuất hiện với những dòng đối thoại hay kể " không rõ quen...từ bao giờ" và cuộc đời nhân vật này sẽ bị cuốn theo những nhân vật khác - những người anh ta gặp gỡ 1 cách tình cờ và cứ thế đi theo họ. Cũng không có cao trào, bởi dường như ai cũng có thể cảm giác được sự kiện sẽ xảy ra. Nhưng cũng chẳng có những câu từ đao to búa lớn hay những màn lật tình huống thót tim. Không. không hề có.Thế mà mình đã đọc và đọc để mong muốn tìm ra cái kết cho câu chuyện. Câu chuyện đầu tiên của Modiano không quá mù mờ với mình, danh tính, và tính cách của các nhân vật và đặc biệt là Jacqueline. Ít nhất Jacqueline đã hiện lên khá rõ, một cô giá đẹp, lãng đãng, vừa thực tế vừa mơ mộng, vừa tình tứ lại vừa tàn nhẫn. Về cách cô ấy "cuốn" những gã đàn ông quanh mình, về dáng vẻ thanh lịch tao nhã như chẳng vướng bận điều gì, cũng chẳng để tâm tới cuộc sống. Nhưng cô đã sống và vươn lên địa vị với tất cả những uẩn khúc tình cảm của mình.Mình khá hụt hơi khi theo dòng sự kiện của nhân vật chính. bởi mình biết chắc kết cục mà tác giả đã vẽ sẵn cho anh ta, anh ta thì chẳng theo đuổi gì, cũng chẳng nói gì ngoài nói về Jacqueline, nhưng trong chuỗi đời màu xám nhàn nhạt ấy, anh ta quên tất cả trừ người đàn bà ấy, người đàn bà bên cạnh anh chỉ vài tháng và để anh cả 1 đời vương vấn. Và anh ta vẫn luôn trân giữ tình cảm ấy, chẳng chút trách cứ nào.Mình vừa ghét lại vừa không thể ghét cái nàng Jacqueline này. Mình không quá say đắm câu chuyện này nhưng cũng ko thể quên được nóVề những con người không thấy ý nghĩa của cuộc sống, họ để cuộc sống trôi đi như gió lùa kẽ tay. Cũng chẳng rõ trong lòng họ là những gì, cuộc đời dường như chỉ trôi đi để có được vài tháng ngày để ghi nhớ rồi tiếp tục trôi đi để gìn giữ những tháng ngày ấy.

  • Laura
    2019-04-03 19:47

    Feels like the product of an unskilled beginner. There is no plot, the characters are poorly sketched and the reader is overwhelmed by the names of Paris and London streets. OK, we get it, Jacqueline and the super secret alter ego of Modiano have been to London and Paris, so what? Given the recent Nobel Prize, I read it hoping at every page that the introduction would soon be over and the fabulous writing would start. It never did.

  • Gala
    2019-04-23 20:47

    A pesar de haber leído apenas dos libros de Modiano, hay algunos elementos que pueden considerarse típicos de este autor y, por ende, van delineando su propio estilo narrativo. Los ambientes, los personajes y sus relaciones y la importancia de contar una historia a través de un pasado que no se olvida y un presente que ayuda a sanar y a, paradójicamente, olvidar un poco (todo atravesado por lo que parece un constante tono de gris) hacen de Más allá del olvido una novela de la cual su autor resulta inconfundible. Si comparo esta historia con la otra que leí, Domingos de agosto lo cual no siempre es lo mejor, el argumento de Más allá del olvido me supo a poco. Si bien me gustó, considero que le faltó ese "algo" que debería haber tenido para que me gustase más. Encuentros y desencuentros, fugas, vagos triángulos amorosos y escenarios y situaciones confusos son factores constantes en las obras de Modiano; de hecho, creo que fue la falta de esa cuota de misterio que habitualmente propone el autor lo que hizo que el argumento no terminara de convencerme del todo. Me pareció una novela más lineal de lo que yo me esperaba. A pesar de esto, Modiano tiene un talento especial para describir a sus personajes, los ambientes en los que se sitúan, y los hechos que los relacionan. Es muy fácil imaginarse claramente todo lo que va sucediendo, y esto es un gran mérito del autor. Los acontecimientos no son nada forzados ni irreales, todo lo contrario; fluyen con mucha naturalidad y sencillez. Y todo esto va acompañado de esa prosa que puede parecer sencilla pero que en el fondo esconden una elegancia y un estilo que solo pocos autores poseen. En conclusión, Más allá del olvido es, sin importar si guste o no, una clara muestra de cómo es Modiano como escritor y sirve para descubrirlo o, en su defecto, reencontrarse con él.

  • Trinh Nguyen
    2019-04-11 02:28

    Chẳng biết sao người ta gọi ông là bậc thầy của kí ức? Chắc có lẽ vì thời gian đối với ông không có một trật tự tuyến tính nhất định nào cả mà chỉ là một đám bụi mờ lơ lửng mà ta sẽ không bao giờ có thể nắm bắt được một cách trọn vẹn. Và mọi thứ sẽ lại rơi tuột khỏi lòng bàn tay...

  • Agustina Bogado
    2019-04-14 03:43

    Más allá del olvido fue una linda lectura aunque no más que eso. Un libro bastante breve (lo leí en un día) pero que expresa mucho en pocas palabras. Me gustó la forma de escribir de Modiano, no conocía al autor. Sin embargo, no se convirtió en uno de mis favoritos. Una historia para pasar el rato pero que no deja ninguna huella importante.

  • M.
    2019-03-27 20:22

    "... ağaçlarla gölgelenmiş bu cadde önüme serildiği anda, yaşamımın ilk yirmi yılı toz olup dökülüverdi, bir gün kurtulacağıma hiçbir zaman inanmadığım bir ağırlık, bir kelepçe, bir semer gibi. İşte böyle, bütün bu yıllardan başka hiçbir şey kalmıyordu artık. Ve mutluluk, o akşam duyduğum geçici sarhoşluksa, yaşamımda ilk kez mutluydum." (s.126)

  • Esra M.
    2019-04-10 23:31

    Okuduğum ikinci Modiano kitabıydı. Benim açımdan 'Bir Gençlik' kadar özel olmasa da çok sade bir şekilde anlatılan hikaye okuru kısa sürede içine çekiyor. Bu sadelikte yakalanan hüzünlü bir huzur var. Büyük beklentilere girmeden, arada soluklanmak istenilen zamanlarda okunmasını önerdiğim, yine de bu kategorideki kitaplardan bir tık üstte olan okunası bir kitaptır kendisi.

  • Mustafa Aiglon
    2019-04-17 23:32

    O kadar sade o kadar güzel ki dinginleştirici olarak eczanelerde satılmalı bu kitap. Keşke jacquline'in kayıp senelerde ne yaptığını da öğrenebilseydik.

  • Doan
    2019-04-19 20:24

    Đọc cuốn “Từ thăm thẳm lãng quên” của cụ Modiano xong bực mình cụ và nhân vật của cụ quá, đành viết cái note này. Bực mình là chuyện chẳng có gì, tình yêu cũng chẳng có gì mà cụ bôi cho ký ức của nhân vật kéo dài 15 năm sau đấy nhân vật hẹn còn nhớ nhau thêm người ta 15 năm nữa. Hai anh chị gặp nhau và yêu nhau khoảng 3.4 tháng từ thưở đôi mươi, anh vẫn nhớ như in từng chi tiết và tình cờ gặp lại người yêu cũ 15 năm sau khi đó họ 35 tuổi. Và hẹn không biết năm 50 tuổi thì trông có khác đi không. Đặc biệt nhân vật nàng thì ngủ với hết anh nọ đến lão già kia, anh biết mà lại nhẫn nhịn chịu đựng trong im lặng. Nhưng cái tài của cụ là cụ cứ rủ rà rủ rỉ, lồng ghép tả ngạn với hữu ngạn Paris như canh suông cho thêm tí mì chính vào thế là mình cứ ngấu nghiến đọc cả trong lúc ăn cơm và cả trong toilet.Đọc xong thì bực cả mình. Yêu iếc gì mà vậy? Hồi xưa mình yêu ai, hoặc đang yêu ai, hỏi, anh có yêu tôi không, anh có còn yêu tôi không? Không chứ gì. Thế bye nhé. Bye là cấm có được liên lạc gì với tôi đấy. Xong có anh xui xẻo vài năm lại nhắn nhít hỏi thế em có còn nhớ kỷ niệm của chúng ta không. Mình bảo ơ thế anh bị thần kinh à. Nhớ nhiếc gì. Chừng ấy năm trôi qua cuộc sống còn đầy bao nhiêu thứ đáng sống. Không yêu giả dép bố về, xong là xong rồi còn nhớ nhung làm cái gì :) Để yên cho tôi sống với hiện tại. Thế nên mình mới thấy cụ Modiano ấy tài thật. Nhưng mà nhân vật của cụ chán òm. Bởi vì mình bị chết các nhân vật đầy nam tính trong các cuốn tiểu thuyết của Remarque. Yêu đương rất nồng nhiệt, rõ ràng và rạch ròi.Trong cuốn “Khải hoàn môn” của Remarque, bác sĩ Ravic yêu rất nồng nàn, ghen tuông cũng rõ nét, và chia tay dứt khoát. Phong cách của Ravic đàn ông, nam tính chứ không kiểu thư sinh rụt rè cam chịu như nhân vật trong “Từ thăm thẳm lãng quên”. Khi biết người yêu mình sống với người khác, anh dứt khoát bày tỏ thái độ, bày tỏ cả sự khinh bỉ, từ bỏ, mặc dù trong lòng đầy đau đớn. (Thể hiện qua cảnh anh đi lang thang vô định trong đêm mưa, đứng trước khách sạn của cô ấy rồi đi về). Nhưng khi cô ta gọi anh dứt khoát không đến nữa. Nhân vật trong “Ba người bạn” cũng yêu một cách đầy phong độ và nam tính như vậy. Ghen tuông cực kỳ dứt khoát. Không có yêu kiểu lờ nhờ, ghen chẳng ghen, biết toàn các lão già ngủ với người yêu mình cũng im ỉm rồi ôm nỗi đau mấy chục năm trời như nhân vật của cụ Modiano. Các nhân vật nam trong tác phẩm của Remarque (mảng truyện viết về tình bạn tình yêu, vì cụ còn có mảng về chiến tranh) đều là những nam giới sành rượu, sành bar, có tấm lòng nhân hậu với những số phận yếu thế, đều yêu nồng nàn, ghen tuông dứt khoát, và được cái tác giả khôn lỏi là toàn cho nữ chính bị chết hoặc bị ốm đến chết để nam chính được giữ cô ấy mãi mãi trọn vẹn trong tình yêu của mình. Trong cuốn “Khải hoàn môn” nữ chính trước khi chết có nói “Em yêu anh” (thôi thế là nam chính yên tâm :). Còn trong cuốn “Ba người bạn”, nữ chính hơi bị xinh đẹp lại có nhiều anh vây quanh cũng chưa biết nam chính có giữ được không. Thế là tác giả cho cô ốm thập tử nhất sinh phải chạy tuốt lên miền núi chữa bệnh và nam chính được bày tỏ sự cao thượng của mình và nữ chính được chết trong vòng tay của anh. (Mảng tình yêu trong chiến tranh thì Remarque viết thơ hơn, lúc ấy bận đánh nhau chinh chiến nên những chàng trai của Remarque còn bận những tâm tư khác.)Cuốn “Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối”, cốt truyện thì không có gì, may một cái là cụ Modiano thể hiện hay. Nên truyện không đi vào nhạt như “Từ thăm thẳm lãng quên”. Ở cuốn nay cụ có khoảng 5 đoạn, mỗi một đoạn đều xưng nhân vật “tôi”, nhưng là 4 cái “tôi” khác nhau và thông qua những cái tôi kể chuyện đó người đọc tự xâu chuỗi lại các dữ kiện để hiểu ra câu chuyện là gì. Cách viết đó lồng vào sở trường kể về quá khứ nên khiến cho truyện trở nên hấp dẫn hơn nhờ giúp người đọc động não một tí. Viết về tuổi trẻ lạc lối thì phải kể đến anh Murakami đại tài. Anh Murakami đi cực sâu vào nội tâm phức tạp của các nhân vật khiến họ được hiện lên một cách rõ nét và dữ dội hơn kiểu các nhân vật của cụ Modiano. Với Murakami, một cuộc sống dường như không đủ cho tất cả mọi nhân vật. Ai cũng có hai cuộc đời, thậm chí còn có ba bốn cuộc đời. Thường một người làm nghề này nhưng đời sống nội tâm của họ chẳng liên quan gì đến nghề nghiệp ấy cả. Ví dụ như một anh làm thầy giáo thì chẳng kể nhiều gì về nghề dậy học ngoài việc anh ta làm tình với phụ huynh học sinh thôi (còn nội tâm anh thì phức tạp đủ bề chả liên quan đến ngành giáo dục). Hoặc có một cô làm nghề quảng cáo gì đấy kiêm làm gái cao cấp và kiêm làm người mẫu chụp ảnh tai. Bình thường trông cô chả có gì hấp dẫn nhưng chỉ cần vén tóc lộ cái tai ra trông cô lại là một người cuốn hút đặc biệt. Một cuộc đời dường như không đủ với một người, các nhân vật của anh Mư cùng lúc sống ba bốn cái tôi cũng chưa đủ, anh Mư còn tạo ra nhiều thế giới song song với thế giới mà chúng ta đang sống. Như kiểu chui xuống giếng sâu ngồi xong đi sang được thế giới khác. Rồi đang đi trên đường cao tốc lại có một lối nhỏ hẹp đi xuống và thế là đi sang thế giới khác song song. Nhân vật nhìn được 2 mặt trăng vì có 2 thế giới. (Mấy ví dụ vè nhân vật nói trên ở trong các cuốn “Biên niên ký chim vặn dây cót”, “Cuộc săn cừu hoang”, 1Q84, “người tình Spunik”)Anh Mư rất giỏi tạo các câu chuyện tưởng tượng, dựng lên các hình tượng để từ đó con người ta có những liên tưởng sâu sắc đến đời sống nội tâm của con người. Ví dụ nói về cảm giác mất đi một cái gì đó, như tình cảm, hình ảnh một người hoặc một lý tưởng gì đó, anh dựng lên hẳn một cuốn tiểu thuyết dài ngoằng Cuộc săn cừu hoang. Đọc xong người đọc có thể hiểu cảm giác KHÔNG CỪU thực sự là gì. Tức là anh Mư luôn dụ dẫn chúng ta vào trong thế giới của tưởng tượng, rồi từ đó tự chiêm nghiệm xem anh muốn nói điều gì về cuộc sống thực tại. Anh Mư được cái có khiếu viết dài và nhiều khi lan man không cần thiết, còn cụ Modiano thì như hai cuốn kể bên trên mỗi cuốn được khoảng hơn 150 trang. Trong các tác phẩm anh Mư và cụ Modiano, với các nhân vật thì tình yêu và tình dục là hai thứ chả liên quan đến nhau. Còn trong truyện của Remarque thì các nhân vật không chấp nhận được người tình của mình lang chạ, yêu là yêu và chỉ có duy nhất. Đàn ông ghen tuông hết sức nam tính, dứt khoát, có phần đáng yêu nữa. Nhưng những anh này lại cư xử rất có tình nghĩa đối với các cô gái điếm, dành cho họ những tình cảm rất con người. Các cô gái diếm trong truyện của Remarque được hiện lên bằng giọng văn đầy cảm thông. Và các nhân vật nam chính trong truyện chỉ giúp đỡ họ về mặt tiền bạc, chữa bệnh, bạn bè chứ tịnh là không động đến cô nào dù các cô chủ động hiến thân khi các anh lang thang ngoài đường vì thất tình.

  • Nahed.E
    2019-04-02 20:33

    حين تتلاقي الوجوه والأيام والمصائر .. وتتساءل بينك وبين نفسك لماذا حدثت هذه الأحداث ؟ لماذا تقابلت معهم في هذا التوقيت ؟ في هذا المكان؟ ما الحكمة ؟ ما السبب ؟ثم تمر السنوات .. وترجع بذكرياتك للوراء .. ربما تعرف الحكمة وقتئذ .. وربما تشاهد نفسك وقد كبرت واختلفت وضاعت ملامحك القديمة واختلفت مشاعرك ولم يبق شئ سوي اسمك وقليل من الملامح وبعض الذكريات وكثير كثير من العتاب...باتريك موديانو .. هذا هو عالمك .. النسيان والذكريات والأيام التي تمر وخربشات الزمن الباقية علي الروح والملامحدائما العالم نفسه من ضياع بين الأحلام الكامنة والذكريات الحالية والسنوات التي تمر دون أن ندري، ومفاجأة المرآة لك بملامح جديدة في الخمسين وكأنك تري نفسك لاول مرة ..فهاهو العمر قد مر وقد حسبنا تلك الأيام البعيدة ستظل بعيدة ..أحيانا ننسي أن تجاعيد الزمن والأيام علي بعد خطوتين تقف علي ناصية العمر .. صابرة علينا .. تنتظر.... !

  • Antonio Parrilla
    2019-04-06 23:49

    Un incipit che mi è piaciuto moltissimo, che ti porta subito al centro dell'azione in compagnia di alcuni protagonisti, e poi una scrittura chiara, lineare, personale.È il primo libro di Modiano che leggo, e so che ha impostato un discorso complesso sulla memoria nelle sue varie declinazioni. Questo libro ne è un esempio perfetto, e sono sicuro che ciascuno di noi possa trovarvi l'eco di considerazioni personali sul ricordo, sull'oblio, sullo svanire col tempo di alcune sfumature e il sopravvivere di altre.Leggendo questo libro ho anche capito che, a volte, la giuria del premio Nobel ci azzecca...

  • Seher Kaya
    2019-04-06 20:39

    Yazarın anlatım tarzını beğendim fakat içerik beni tatmin etmedi. Bittiğinde okumasam da olurmuş dedim.

  • sigurd
    2019-04-07 22:37

    me lo so' bevuto a garganella senza che mi rimanesse sur gargarozzo! (sto cercando un modo per scrollarmi di dosso tutta questa francesita'!)

  • نديم الهادي
    2019-03-28 00:41

    لو كانت أول رواية اقرأها لموديانو كنت أعطيتها خمس نجمات اما وقد قرات له قبلها عدة روايات تشبهها في الحبكة والغاية والاسلوب فقد ترددت بين النجمات الثلاث والأربع . هي رواية تتحدث عن فتى من جيل ما بعد الحرب العالمية الثانية في باريس، عاش متشردا، ويحاول الا يفقد ذكرياته، لذلك يتحرى مثل محقق سري عن الناس الذين لقيهم يوما ثم فرقتهم الأيام. ومثل بقية اعمال موديانو نجد حضورا كبيرا لفكرة العود الابدي ودورة العود هنا خمس عشرة سنة ، هي المدة التي يتطلبها الامر ليعاود الالتقاء بجاكلين، صديقة الشباب والتشرد..

  • Ana Paula Gonzalez Toledo
    2019-04-01 03:32

    me recordó mucho a Julio Cortázar, sin embargo Modiano es lacónico e insicivo, logra sumergir al lector con las primeras líneas de esta novela.

  • Jim
    2019-04-12 21:25

    If I were asked for a single word to describe this book the one I’d go with would be ‘understated’. There’s a lot its narrator never found out and he can’t tell us what he never knew but he’s also looking back on events fifteen and thirty years in his past and so can be forgiven if he doesn’t get every detail straight but I suspect the real problem with the storytelling is that the narrator doesn’t choose to share everything. What interests him he describes in great detail; the dialogue, for example, moves slowly because he frequently comments on facial expressions and gestures and yet he skips over his past as if it’s entirely inconsequential.It’s a short novel—just shy of 150 pages (none of his novels are epics)—and is written in lean, clean, easy to follow prose although he can be a little repetitious at times—just how many times does he need to mention that Gérard Van Bever’s overcoat was a herringbone and Jacqueline’s soft leather jacket was too light for the time of year?—but this is a minor criticism and Dan Brown’s survived worse. The narrator is looking back from 1994—he was born during the summer of 1945 so that makes him about fifty—firstly to the winter of 1964 where the bulk of the novel takes place (over a three or four month period beginning in August), then to 1979 (this time only dealing with two or three days) and finally to the present, October 1994.What ties the three time periods together is a woman we come to know as Jacqueline, at least that’s what she goes by in the sixties. People change though. The second meeting does not go especially well (basically she ditches him the first chance she gets) so what will happen when a chance to meet her again fifteen years later presents itself?As I said at the start this book’s style is understated. You might get to the end and think you’ve missed something. The odds are you haven’t. It’s just the points Modiano has to made are subtle ones and easily missed.You can read my full review on my blog here.

  • Jim
    2019-03-28 21:37

    I loved this little novel with its strange feeling so reminiscent of the French nouvelle vague films of Godard, Truffaut, and Rivette. It is redolent of youth, its aimlessness and desire for escape, its casual loves and older men with money to draw away the girls. We never discover the name of the narrator, whom we first meet as a seller of books to bookstores and, later, as a self-proclaimed writer who is unusually loath to discuss his work. We do learn the name of Jacqueline, however, whom the narrator manages to take away from her boyfriend Gerard, who is just as aimless as he is. Then there is Cartaud in Paris and later, in London, Rachman. These are the older men with money who try to buy Jacqueline's love. Years later, Jacqueline and the narrator bump into each other again, but she is married and sports an altogether different name. Then she vanishes again. The narrator has lost his anchor and drifts aimlessly in the stream.I can see myself in this book -- at the same time, around 1964, doing the same things and becoming obsessed with some opaque-hearted girl with long hair named Jacqueline, or anything for that matter. I can even remember the smells.There are more Modiano books for me to read, so I hear. I'd better get started, if only there were world enough and time ...

  • Margaret Garry
    2019-04-01 23:30

    My review covers the Jordan Stump translation. Reviewers who did not care for the book are correct in their assertions that nothing happens, but I appreciated the way that Modiano balances known and unknown qualities to paint a picture of the narrator's experience. The narrator holds on to what he knows, streets, cafes, neighborhoods, while grappling with the unknowable qualities of the people around him. Stump translates the last word of the title "l'oubli," as "the dark." I think the word's other connotation, which has to do with forgetting, is important to consider as one reads the book. The narrator regularly notes how odd it is that he remembers the names of people he meets during his time in Paris and London. During one of the last sections of the book, he feels as though an important person he remembers from his youth has forgotten all about everything that transpired between them. The narration is a reminiscence, a remembering, and it is fascinating to see what the narrator chooses to remember and to forget.

  • Jay
    2019-04-19 01:35

    The only constants are mutability and loss and they are ephemeral and uncertain.There are some similarities between The Great Gatsby and this novel: In each, a lead character becomes obsessed with a woman; the woman moves on, matures, leaves (youthful?) idealism behind and does what she needs to do to achieve her materialistic goals while the protagonist remains idealistic with memories that may be misleading and not accurate.