Read La promessa dell'alba by Romain Gary Marcello Venturi Online

la-promessa-dell-alba

Chi non ha pensato un giorno che viviamo giusto per onorare i sogni, le speranze e i sacrifici dei nostri genitori?Romain Gary non soltanto ha tenacemente nutrito questo pensiero, ma vi ha dedicato un libro intero, questo libro: La promessa dell'alba, una delle sue opere più intense, più belle e più riuscite.Era bambino, Gary, all'alba appunto della sua vita, quando promisChi non ha pensato un giorno che viviamo giusto per onorare i sogni, le speranze e i sacrifici dei nostri genitori?Romain Gary non soltanto ha tenacemente nutrito questo pensiero, ma vi ha dedicato un libro intero, questo libro: La promessa dell'alba, una delle sue opere più intense, più belle e più riuscite.Era bambino, Gary, all'alba appunto della sua vita, quando promise per la prima volta a sua madre di tornare un giorno a casa dopo aver strappato vittoriosamente il possesso di questo mondo ai potenti e ai malvagi. Prima di Biancaneve, prima del Gatto con gli Stivali, prima dei Sette Nani e della Fata Carabosse, sua madre, infatti, gli sussurrò i nomi della vasta schiera di nemici coontro cui un uomo degno di questo nome deve battersi.C'è prima di tutti Tatoche, il dio della stupidità, col sedere rosso da scimmia e la testa da intellettuale. Nel 1940 era il cocco e il teorico dei tedeschi, dopo si è appollaiato sulle spalle dei nostri scienziati, e a ogni esplosione nucleare la sua ombra si fa un po' più alta sopra la terra. C'è Merzavka, il dio delle certezze assolute, una specie di cosacco ritto sopra cumuli di cadaveri; ogni volta che uccide, tortura e opprime in nome delle sue verità religiose, politiche o morali, la metà del genere umano gli lecca le scarpe con commozione. C'è Filoche, il dio della meschinità, dei pregiudizi, del disprezzo, dell'odio che, affacciato alla guardiola della portineria, all'ingresso del mondo abitato, grida: «Sporco americano, sporco arabo, sporco ebreo, sporco russo, sporco cinese, sporco negro». E vi sono numerosi altri dei, più misteriosi e più loschi, più insidiosi e nascosti, difficili da identificare...Libro unico, che costituisce «uno dei più straordinari tributi mai scritti da un uomo a sua madre» (Newsweek), e ci restituisce l'affascinante vita di chi, come Romain Gary, è cresciuto aspettando il giorno in cui avrebbe potuto scostare con la mano il velo che oscura l'universo, La promessa dell'alba ci mostra come il sogno di restituire la terra a coloro che la riempiono del loro coraggio e del loro amore possa generare grande letteratura....

Title : La promessa dell'alba
Author :
Rating :
ISBN : 9788854501034
Format Type : Paperback
Number of Pages : 398 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

La promessa dell'alba Reviews

  • Ahmad Sharabiani
    2019-04-13 00:13

    La promesse de l'aube = Promise at Dawn, Romain Gary Promise at Dawn (French: La promesse de l'aube) is a 1960 autobiographical novel by the French writer Romain Gary. Jules Dassin directed a 1970 film with the same title based on the novel.تاریخ نخستین خوانش: بیستم ماه ژوئن سال 2000 میلادیعنوان: میعاد در سپیده دم؛ نویسنده: رومن گاری؛ مترجم: مهدی غبرائی؛ اصفهان، نیما، 1365؛ در 428 ص؛ چاپ دیگر: تهران، کتابسرای تندیس؛ 1380، در 471 ص؛ چاپ سوم 1392؛ شابک: 9789645757074؛ موضوع: سرگذشتنامه نویسندگان فرانسوی؛ رومن گاری از 1914 تا 1980 م؛ قرن 20 ما. شربیانی

  • Hà NguyệtLinh
    2019-04-15 00:26

    Mình đọc cuốn này vào những ngày cận Tết, tức là đọc trong lúc chờ má đi tha ti tỉ thứ tạp hóa về mà chả biết để làm gì, trong cái khói ngun ngút khi đang nướng sườn cho ba nhậu, trong tiếng thoại nhốn nháo của cái tivi bà nội mở cho vui tai cả ngày, đọc vài trang là chạy đi bán hàng cho mấy vị khách ất ơ cứ nhè cuối năm mới mua đồ và tất nhiên trong tiếng mắng ra rả của má với mục đích dồn cả năm chửi một lần cho hả dạ. Nhưng không, mình không oán trách gì đâu, tất cả những trần tục đó đã được đền đáp xứng đáng khi mình gập Lời hứa lúc bình minh lại, nở một nụ cười viên mãn và cảm thấy được an ủi cho cả một năm qua. Đẹp quá, đẹp đến mức muốn nằm xuống cuộn tròn mình lại rồi lắng nghe dư âm giọng nói của Romain Gary lan đi khắp cơ thể cho đến khi nó tan ra chỉ còn một vũng huyết tương nơi mình đã nằm. Tất nhiên lần hai, má mình đâu để cú nằm xuống đó được hoàn thiện khi đến giờ cúng cuối năm.Denis Diderot đã bảo Cái đẹp, cái thật và cái tốt rất gần nhau và Romain Gary đã gộp được cả ba điều ấy vào cuốn sách này. Là do ông tài năng, hay chính người mẹ ông viết về đã truyền chúng cho ông trong suốt cuộc đời qua dây rốn chưa bao giờ bị cắt đứt? Cuộc đời mà từ lúc bình minh đến đêm tối, từ cùng cực khổ đau đến vinh quang chói lọi của ông chưa một giây phút thiếu vắng hình bóng người mẹ Nga mang tình yêu nước Pháp ngây thơ đến khó hiểu. Bảo là tiểu thuyết nhưng thực ra là tự truyện, bảo là tự truyện của tác giả nhưng thực ra là tự truyện của người mẹ, bởi không có hành động nào, nỗ lực nào, động cơ nào của Romain Gary mà lại không từ tình yêu người mẹ của mình. Mình rất muốn bảo rằng những ai đã, đang và sẽ làm mẹ phải đọc cuốn sách này ngay trước khi tạo ra một sinh linh với tham vọng nó sẽ trở thành anh hùng, là vĩ nhân của nhân loại và chuẩn bị tinh thần rằng phải yêu thương, hi sinh cho nó hơn tất cả tình yêu, sự hi sinh bạn có thể tưởng ra được. Nhưng mình cũng ngại ngần một điều, một đứa trẻ ở thuở bình minh cuộc đời mình được tưới tắm trong dòng sông yêu thương dồi dào đến vậy thì suốt đời nó tránh làm sao được cảnh chết khát bên bờ những con suối nghèo nàn khác? Romain Gary cứ khiến mình nghĩ đến Saint-Ex, một phần vì cả hai đều là nhà văn Pháp, một phần cả hai là phi công trong WWII, nhưng phần lớn là chất thơ nảy nở trong từng câu chữ của hai người. Nếu chất thơ của Saint-Ex mọc lên trong gang thép không giấu nổi chất bi tráng sánh với thiên nhiên thì Romain Gary lại mang màu sắc hài hước châm biếm và khả năng liên tưởng vô hạn. Saint-Ex vẽ nên những trận chiến với bầu trời vừa rực rỡ vừa thoát tục để che đi những khổ đau mất mát của đời ông thì Gary lại phơi bày những trần tục, bỉ cực, nhầy nhụa bất công, thống khổ lên trên trang sách, chỉ trỏ từng thứ rồi bỡn cợt chúng, ví von liên tưởng chúng với thứ này thứ kia. Nhiều đoạn mình không biết nên cười hay nên méo khi đọc phải. Chất thơ của ông còn được bổ trợ bởi cách hành văn của Gary, rằng câu chữ dài, cực dài, có câu còn dài nửa trang sách với đầy đủ ngữ pháp và ý tứ dồi dào. Não mình dễ bị những câu văn chất ngoằng ngoèo của ông làm cho tê liệt, buông trôi để cho Gary muốn tung hứng ra sao thì ra, hoàn toàn yên tâm khi đang bay bổng vì ông luôn cho người đọc tiếp đất nhẹ nhàng và mãn nguyện. Có nhiều lão khác viết rất đểu, tung người đọc lên rồi không để họ được toàn thây hoặc cho họ bay mất hút mà không được trở về nơi ban đầu.Mình đã vừa đọc vừa lật tấm hình của Gary ở đằng trước ra xem có thật không, có thật là ông được nuôi dạy bởi người mẹ tuyệt với đến thế không, đã trải qua những vết thương chiến tranh kinh khiếp mà vẫn giữ được lời hứa thuở bình minh ấy không. Và thật, cái nhướng mày để lộ đôi mắt to trong xanh lơ vẫn còn nguyên vẻ mơ mộng, cái bĩu môi nũng nịu vẫn còn như thể trước mặt ông vẫn là người mẹ đáng kính ấy. Cuốn sách với mình thật viên mãn, vì đến cuối cùng người mẹ đã mất trước khi thấy lời hứa của Gary được hoàn thành nguyên vẹn, và đến cuối ông chọn cách tự sát để kết thúc cơn khát của mình. Như một hiệu ứng dây chuyền, mình cũng đã kịp tạo một lời hứa lúc đêm khuya giữa lúc má nện gối vào mình vì tội thức khuya: Má, con hứa với má, con sẽ không giết người đâu, dù con có sống bằng sách đi nữa :'(

  • Quân Khuê
    2019-03-31 22:21

    Bốn năm qua, tôi đã phạm một sai lầm lớn.Tôi đã đọc Cuộc sống ở trước mặt cũng của Romain Gary và tôi đã ca tụng cuốn đó hết lời. Hôm nay tôi biết tôi đã sai lầm.Không phải hôm nay tôi phát hiện ra Cuộc sống ở trước mặt không hay, mà là tôi phát hiện ra Lời hứa lúc bình minh thậm chí còn hay hơn.Tại sao bốn năm qua tôi có thể bỏ qua nó? Hử?

  • Joselito Honestly and Brilliantly
    2019-04-06 00:21

    This was not the first time I've read a memoir written by a man where the story revolves not only around himself, but also around his mother. I still remember reading Nicholas Gage's "Eleni" where I had the urge to go to Greece and visit the grave of Eleni, Mr. Gage's mother. Frank McCourt's mother wasn't dead yet at the end of "Angela's Ashes" but the story was well-crafted and she was so heroic there that I wasted no time finding out what happened later in "'Tis." In both "Eleni" and "Angela's Ashes" the power was in the stories themselves. Of course, both Messrs. Gage and McCourt are excellent writers and one can say that even the best plot, if narrated badly, ends up an insipid tale not worth telling. But "Promise at Dawn" may be an exception to this. I feel that even a less than sterling narration would not be able to mess up the great story that is in here. It has the tragedy of "Eleni," the humor of "Angela's Ashes," the pathos of both, and more. It has prophecy, the promise at dawn. Gary (real name Romain Kacew) and his mother were poor Russians. His father abandoned them immediately after Gary was born. He became his mother's reason for living and the sole meaning of all her painful struggles. Remember McCourt seeing his mother beg for food in "Angela's Ashes"? Here, Gary recalls having beefsteak during lunchtime when he was a young boy, his mother happily watching him while he eats. She says she can't eat the same because she's on a diet. One day, after he had eaten, he saw his mother hungrily eating her bread after wiping bits thereof upon the leftover sauce and oil of his beefsteak. He left her and wept.His mother has high hopes for him and is sure he would be successful someday. Gary is only about 8 years old but she tells everyone that they will live in France; her son will become famous; he will be a French Ambassador, write books, win the Nobel Prize for literature and will have his suits made in London. This exuberant pride was a constant embarassment to the young Gary. Eerily, all these became true except the winning of the Nobel Prize (Gary did win, however, France's highest literary award, the Prix Goncourt, TWICE--the only person to do so). And what great writing especially if, like myself, you read it in the original French!--"Avec l'amour maternel, la vie vous fait a l'aube une promesse qu'elle ne tient jamais. On est oblige ensuite de manger froid jusqu'a la fin de ses jours. Apres cela, chaque fois qu'une femme vous prend dans ses bras et vous serre sur son coer, ce ne sont pllus que des condoleances. On revient toujours gueuler sur la tombe de sa mere comme un chien abandonne. Jamais plus, jamais plus, jamais plus. Des bras adorables se referment autour de votre cou et des levres tres douces vous parlent d'amour, mais vous etes au courant. Vous etes passe a la source tres tot et vous avez tout bu. Lorsque la soif vous reprend, vous avez beau vous jeter de tous cotes, il n'y a plus de puits, il n'y a que des mirages. Vous avez fait, des la premiere lueur de l'aube, une etude tres serree de l'amour et vous avez sur vous de la documentation. Partout ou vous allez, vous portez en vous le poison des comparaisons et vous passez votre temps a attendre ce que vous avez deja recu."Too bad that after all his successes in life Mr. Gary shot himself to death on 2 December 1980, a year after his second wife, the beautiful actress Jean Seberg, had committed suicide. Ms Seberg was said to have been unfaithful, having affairs with other men like Warren Beatty, Clint Eastwood, etc. This proved, once more, that even as a mother's love can bring a man to the gate of heaven, a wife's love can drag him back to the depths of hell.Touche!

  • FeReSHte
    2019-04-13 22:07

    اشناییم با رومن گاری با "لیدی ال " شروع شد و با بقیه اثارش "خداحافظ گری کوپر"، "مجموعه داستان قلابی"،"زندگی در پیش رو"و...ادامه پیدا کرد.خوندن معرفی های دو صفحه ای اول کتابها ،خودکشیش، اسامی مستعار متعددش،سمت هاش و جوایز مختلف نویسندگی و حتی ازدواج با جین سیبرگ ستاره ی سینما، رومن گاری رو برام تبدیل به شخصیتی جالب کرده بود به خاطر همین خوندن زندگی نامه نویسنده به قلم خودش واقعن منو به وجد اورد.تعریف روزهای پر از بدبختی دوران کودکی و جوانی که با چاشنی طنز امیخته شده بودو یاداوری و مقایسه شون با روزهای بعدی نویسنده ی شهیر جالب بود. البته کتاب برای من به دو بخش تقسیم شد.قبل از جنگ که روند داستان خوب و جذاب بود و بعد از جنگ که افتضاح شد.معرفی شخصیت ها و اسم های زیاد و تعریف داستان های بی ربط ،طی دوران جنگ باعث شد از این به بعد کتاب رو سرسری بخونم و رد شم ولی شیرینی قسمت اول کتاب هنوز هم با منه من مرده ی شخصیت مادر رومن گاری بودم. زنی اصالتا روسی و فوق العاده سخت کوش با ارزوهای دور و دراز برای پسرش که به هر اب و اتشی زد ! مهمترین خصیصه جذاب این زن به نظر من باور و ایمان فوق العادش به عملی شدن ارزوهاش بود..به این که هرچند این روزها دوره ی فقر و نداری و بدبختیشونه ولی بدون شک پسرش به جایگاه بالایی تو فرانسه خواهد رسید.و این طور هم شد یه چیزی تو مایه های قانون جذب و این حرفا رومن گاری و مامان عزیزش:دی

  • Chim Cụt
    2019-04-03 04:17

    ĐẸP!Nhiều người nhận xét tôi theo chủ nghĩa cầu toàn. Không thể phủ nhận, dù khiếm khuyết lỗ chỗ đầy mình. Tôi vừa ăn xong quả táo xanh, trước đó phải loay hoay tìm đạo cụ phù hợp để bữa bổ sung vitamin này thêm màu (mè). Tôi sẽ thấy ngon miệng hơn nếu được ăn cơm với một đôi đũa gỗ đầu nhỏ.Và như thế tự tôi sẽ thấy thiếu sót vô chừng nếu bài viết này không đạt đến những câu từ đẹp chân thành nhất có thể dành cho quyển sách đẹp vô ngần với bìa minh họa đẹp như tranh vẽ - Lời hứa lúc bình minh!*Tôi thả mình cùng quyển sách với tâm trạng nâng niu và để dành vào những ngày cuối đông Nha Trang se lạnh, sau hơn bảy tháng mua được và lâu hơn thế nữa kể từ lần đầu tiên thấy trên tiệm sách Kafka. Tôi để lại sau chót và đọc nhín. Như tôi luôn dành những thức ngon nhất trong khẩu phần ăn vào những miếng cuối cùng, để dư vị đọng lại nơi đầu lưỡi. Nơi đuôi mắt. Nếu đọc quyển sách rồi, hoặc nếu được lớn lên trong tình yêu của mẹ, bạn sẽ ít nhiều không cười khẩy thấy tôi quá thận trọng khi đọc Lời hứa hay khi viết những dòng này.Như mọi dạng thức của tình yêu, tình mẫu tử cũng không có một định nghĩa khuôn mẫu nhất định nào. Một đứa con hiếu thảo, yêu mẹ, dĩ nhiên. Một đứa con sẽ luôn làm hài lòng mẹ, dĩ nhiên, nếu tương lai rạng rỡ theo một kế hoạch được vạch sẵn. Nhưng một đứa con lờ đi những nguyện vọng của mẹ để theo đuổi những đam mê hoài bão riêng, một đứa con bất hiếu thì sao? Không ai hiểu lòng người đủ sâu để trả lời nan đề này!Người ta thường dùng lối viết đối lập trên để khéo léo dẫn tới điều mình muốn để cập là dị thường nhưng chấp nhận được. Còn tôi, chỉ để nhấn mạnh, Romain Gary và mẹ ông là điển hình của cặp mẹ con yêu nhau bằng một tình cảm truyền thống: Mẹ đặt vào ông niềm hy vọng trọn vẹn và ông đã hiếu thảo với mẹ bằng tất thảy những gì một người đàn ông Pháp bản lĩnh nhất cần-nên-phải làm, từ khi tuổi chưa lên mười.Thực hiện lời hứa lúc bình minh! Của cuộc đời!*Thử ví tình cảm truyền thống hiện hữu giữa Romain và mẹ như nhịp tim liền mạch biểu hiện sự sống, sẽ rõ hơn nếu nhìn vào điện tâm đồ, tôi thấy dòng điện tim ấy biến thiên theo cuộc đời gập ghềnh của hai mẹ con Romain.Có khi, mẹ yêu Romain bởi một tình yêu cổ hủ mà bất cứ đứa con nào trên thế gian này cũng ít nhất một lần trong đời cảm thấy xấu hổ, mắc cỡ, quê độ, đỏ bừng mặt, hơi nóng bốc lên từ tai tới đỉnh đầu, muốn chạy trối chết, muốn chui xuống đất, muốn bay hơi, muốn lắc đầu như trống bỏi và rồi thốt lên, a ha ha, bà ấy không phải mẹ tôi, không phải đâu. Góc độ cổ hủ này xuất phát từ cái nhìn của đứa con - Romain hay là tôi - thì tình mẹ đôi khi thật tiêu cực, nhưng đổi lại từ mẹ thì đó là: Cả thế giới có thể xấu hổ, nhưng mẹ thì không.Tình yêu ấy có lúc đạt đến đỉnh điểm của tình mẫu tử cực đoan. Romain dễ thường hờn ghét mẹ đến muốn thoát khỏi vòng tình yêu của bà, không phải đợi đến năm năm sau, khi ông mười bảy tuổi và muốn tìm người bầu bạn cho mẹ trong phần đời còn lại để không phải chối từ cuộc sống đàn ông, mà là khi hành nghề tát thuê (bởi mẹ) lâu dài và xuất sắc, khi bị ăn liên tiếp mấy cái tát (từ mẹ), khi được (hay bị mẹ) mạnh mẽ yêu cầu phải bảo vệ bà dẫu có bằng tính mạng. Vì người khác xúc phạm nhân cách của bà.Chẳng khi nào tình yêu của mẹ Romain là một dòng điện tim thẳng đơ, càng không đứt nhịp. Cổ hủ, cực đoan cũng chưa đủ để nói về bà mẹ đặc biệt này.Như những cực điện đặt ở tay, chân và ngực sẽ cho thấy những bệnh về tim trên điện tâm đồ, bà luôn gửi gắm vào cậu con trai một tình yêu ngây thơ bằng vô số những nguyện vọng, mà từ bệ phóng đó Romain gặt hái được nhiều thành công gần đúng như tiên đoán của mẹ: đoạt Huân chương Bắc đẩu Bội tinh, trở thành Tổng lãnh sự Pháp, hai lần đoạt giải Goncourt. Bằng niềm tin vững chắc của mẹ, Romain đã biến một bà mẹ ngây thơ trong mắt hàng xóm thành bà mẹ có khả năng tiên đoán số phận. Không. Mẹ ông không phải nhà tiên tri. Mẹ cùng với những cực điện niềm tin của bà đã giúp Romain loại bỏ dần những căn bệnh thiên hướng lệch lạc, nhầm nhọt và gắng gượng nào hội họa âm nhạc, nào ca kịch điện ảnh để thấy được thiên hướng chân chính của ông: Văn chương.*Như đã nói, không ai hiểu lòng người đủ sâu để nhận định thế nào là một đứa con có hiếu hay bất hiếu. Cũng vậy, không ai đủ thông thái (nhân dịp vừa đọc xong Thông thái và số phận) để nhận xét tình yêu của một người mẹ trao con là đúng hay sai, nhiều hay ít, tích cực hay tiêu cực. Không, nên tôi sai rồi.Thật ra ví tình yêu của Romain và mẹ với nhịp tim chỉ đúng khi bà còn ở đó, sống, yêu ông với một tình yêu cổ hủ, ngây thơ và cực đoan. Nhưng là sai, sai một cách đui mù, vì tình yêu ấy còn đập những nhịp chậm rãi, ổn định, dai dẳng mà không máy đo điện tâm đồ nào đủ nhạy có thể hiển hiện cho tôi thấy.Vậy hãy bỏ qua các loại máy móc, tôi thử chiếu ánh sáng tình yêu này lên vùng quang phổ. Nó có đủ các sắc tố đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Chúng hội tụ và biến thiên liên tục tạo nên một ánh sáng trắng tinh khiết, lung linh, rạng rỡ - ánh nắng. Và dẫu có lúc nào đó ánh nắng tình yêu ấy không còn đủ sáng để soi rọi đường đi cho Romain thì cũng sẽ có ánh trăng tỏ tường nước bước cho ông. Vũ trụ này không ngày thì đêm, không mặt trời thì mặt trăng, không ánh nắng thì ánh trăng - vĩnh cửu như tình yêu của mẹ dành cho Romain, và ngược lại.Tôi đã chảy hết mức có thể suối ngôn từ cạn khô của mình để thể hiện tôi yêu Lời hứa đến nhường nào...Khi đứng trước cái đẹp, chúng ta khả dĩ (nhân tiện, Romain sử dụng từ này nhiều đến nỗi tôi những muốn gọi ông là Ngài Khả Dĩ) sững sờ không thốt nên lời hoặc lắp bắp không thành câu. Như thế, tôi thuộc trường hợp thứ hai (tôi nói nhiều cỡ chừng này từ cơ mà). Quá ư ôm đồm, tôi không tập trung thể hiện được cái đẹp chân thành muốn bài viết đạt tới. Giống như tôi không tìm được cách nào tinh tế hơn để khen ngợi bìa sách, ngoài bảo đẹp như tranh vẽ, mà thật thì nó chính là từ tác phẩm The Three Ages of Woman của danh họa Gustav Klimt.Ôi, có sao chăng nữa, xin những con người làm nên Lời hứa hãy đừng chê bôi!*Như Bị thiêu sống, Ba ơi mình đi đâu? là những tự truyện tôi đã đọc, Lời hứa cũng đã hay bởi chính cuộc đời thật trong nó. Nhưng hơn thế nữa, tác giả kể về cuộc đời ông, cuộc đời mẹ, tình yêu của ông và mẹ bằng một văn phong dung dị, dí dỏm mà thông minh, không như vẻ văn chương mỹ lệ từng thấy trong Biển. Biển của John Banville là cái đẹp của văn chương được vẽ bằng một hạt đời buồn, còn Lời hứa của Romain Gary là một cuộc đời đẹp được dệt thêu bởi sợi tơ văn chương.Có lúc tôi tí nữa thì phun mưa lên trang sách khi ông so sánh mẹ trông ông ăn với niềm hớn hở như chó cho con bú. Có lúc tôi xúc động rớm nước mắt khi Romain kể về lần đầu tiên phát hiện ra mẹ ăn vụng mỡ trong chảo chiên beefsteak. Rồi tôi đã phục sát đất với một Romain láu cá khi bịa ra lý do vì sao ông không được phong sĩ quan với lon thiếu úy: quyến rũ vợ chỉ huy Trường - một tấm khiên che chắn quá sức tốt vì còn kiêm nhiệm vụ đánh chuẩn vào tâm lý của mẹ. (Bà luôn luôn, luôn luôn muốn ông có một người phụ nữ trong đời.) Rồi thì tôi không khỏi bùi ngùi đến sụt sịt khi lờ mờ nhận ra sự thật đằng sau những bức thư không đầu không đuôi, kiệm lời và vô đề của mẹ Romain.Tự thân cuộc đời trong Lời hứa với bút pháp kể chuyện không thể bình thường hơn nhưng đầy cá tính đã đủ hay để lôi cuốn độc giả. Romain còn thổi vào đó một trí nhớ, mà với tôi là siêu phàm. Không. Hẳn người lính nào cũng sẽ như ông, ba tôi cũng thế đó, nhớ tên từng đồng đội, từng trận chiến, những ai đã hy sinh và ở đâu, những ai còn sống và bị thương chỗ nào... Cùng là tập hợp một lô lốc những danh tính tôi không định nhớ tên như trong Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối nhưng những trang sách của Patrick Modiano khiến tôi cảm giác như đang bị ông dắt đi trong mê cung phố phường đất Pháp, còn của Romain Gary lại gợi lên trong tôi một tình cảm tạp chủng - về màu da, sắc tộc, biên giới - mà bền chắc: Tình đồng đội.Sara Imas đã nói thế này trong Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương: “... chỉ có một tình yêu luôn hướng đến sự phân ly là tình yêu cha mẹ dành cho con cái.”Cho đến tuổi thiếu niên, Romain đã được nuôi dạy cực khắt khe, bài bản, quy củ trong vòng tình yêu rất Pháp của mẹ. Đã không có gì để tôi kéo dài bài viết tới những dòng (gần) cuối cùng này, nếu ông không thoát ly khỏi mẹ để nhập ngũ, trở thành một người lính chiến đấu và đổ máu cùng đồng đội. Tôi đã dừng lại ở đoạn trên, nếu tình yêu của mẹ và Romain chỉ gói gọn trong phạm vi hai người, nếu tình yêu ấy không nhóm lên trong Romain ngọn lửa chiến đấu hừng hực trong thời chiến và âm ỉ tàn lửa tưởng nhớ trong thời bình.Đã nên dừng gõ phím lâu rồi, nếu sự thật về mẹ đến với Romain kịp thời chứ không phải muộn ba năm!Đã nên chào tạm biệt sớm rồi những con người làm nên Lời hứa, nếu sợi dây rốn tình mẹ đứt phựt ngay như lúc sau sinh!Mẹ Romain, một bà mẹ vĩ đại đặc biệt! Romain, một cậu con trai yêu mẹ bằng tình yêu của tất cả những đứa con trên đời cộng lại cốt để đặt cả thế giới dưới chân mẹ.*Vậy là tôi đã ở đây, những dòng cuối cùng của bài viết. Một bao tải cảm xúc lan man được rải tràng giang đại hải bên trên thế mà không biết nói gì lúc này. Tôi xin mượn trăn trở của mình, một cảm xúc ngoài lề quyển sách.Ứ có gì bất ngờ khi ngòi bút dí dỏm và thông minh từng ẩn mình dưới bút danh Émile Ajar lựa chọn dây rốn để biểu tượng hóa tình mẫu tử thiêng liêng. Nhưng quả muốn cật vấn ông: Tại sao bỏ qua sợi dây rốn tình mẹ bền chắc ấy để tự tử? Đã từng hóa thân là mẹ trong cùng ngôi kể ở phần cuối sách cơ mà, bà sẽ không chọn lựa như thế đâu, dẫu có vì nguyên cớ gì.Ông đã thực hiện lời hứa lúc bình minh nhưng lại dành một dấu chấm lửng không mấy duyên dáng cho lúc hoàng hôn...

  • Caro M.
    2019-04-16 01:21

    I'm so glad that I finally got to read this book. One of the best books I've read this year, and who knows, maybe in my life. Warm, funny, but also sad, self-ironic and lyrical masterpiece.

  • امیر
    2019-03-27 03:02

    به عنوان طرفار پر و پا قرص رومن گاری باید بگم بهترینکتاب ممکنه برای شناخت این نوسنده بود.خود زندگی نگاره از بچگی شرو و با دوران جوانی تموم میشد. هر خط کتاب حاوی عشق و احترام نویسنده به مادرش بود. کتاب عالیی بود شاید یه روزی دوباره خوندمش.

  • Roberto
    2019-03-31 20:06

    "Con l’amore materno la vita ci fa all’alba una promessa che non manterrà mai. In seguito si è costretti a mangiare gli avanzi, fino alla fine. Ogni volta che una donna ci prende fra le braccia e ci stringe al cuore, si tratta solo di condoglianze."Protagonista di questo romanzo autobiografico (diciamo autobiografia parziale, visto che Gary aveva una quarantina d'anni quando l'ha scritto) è la madre di Romain Gary.Una madre che lo ha cresciuto da sola in mezzo a mille avversità e che ha fatto mille sacrifici pur di non fargli mancare nulla. Che ha investito su di lui tutte le sue speranze, i suoi desideri e progettato per lui un avvenire radioso e di successo. Una madre che ha sacrificato la sua vita personale e la sua salute per il suo avvenire, cui non doveva mancare nulla e che doveva solo pensare a studiare e a scrivere per diventare famoso.Bellissima l'elencazione fatta dalla madre al figlio ancora bambino dei "nemici" contro cui avrebbe dovuto combattere nella sua vita: Tatoche, "il dio della stupidità, col sedere rosso da scimmia e la testa da intellettuale", Merzavka, "il dio delle certezze assolute, una specie di cosacco ritto su montagne di cadaveri uccisi, torturati e sottomessi in nome delle cosiddette verità religiose, politiche o morali" e Filoche, il dio della meschinità, dei pregiudizi e dell’odio che, all’ingresso del mondo abitato, grida: "Sporco americano, sporco arabo, sporco ebreo, sporco russo, sporco cinese, sporco negro"."Promessa dell’alba” rappresenta sia la promessa di successo fatta a lui dalla madre che la promessa che il giovane Romain ha implicitamente fatto alla madre di riuscire ad ottenere quel successo che lei si è sempre aspettata da lui. E' un libro sull’amore materno, che anche se ingombrante ed invadente può riuscire a far raggiungere ai figli vette più alte di quanto forse i figli stessi potrebbero sperare.Meravigliosa la prima parte, un po' noiosa la seconda, potentissimo l'epilogo. Gary riesce a raccontare una storia commovente di avversità e di amore con una scrittura lieve, scorrevole e con una giusta dose di umorismo.E' meritevole spronare, motivare, plasmare, spingere i figli; più o meno lo facciamo tutti. E' giusto annullarsi per loro?

  • Nora|KnyguDama
    2019-03-29 21:23

    Šią knygą paskaityti norėjau be galo seniai. Buvau girdėjusi tikrai gerų atsiliepimų, o ir kitos Gary knygos buvo palikusios tikrai gerą įspūdį. “Aušros pažadas” tai autobiografinis rašytojo romanas. Knygoje Gary aprašo beveik visus savo gyvenimo įvykius pradedant nuo jo vaikystės iki motinos mirties. Jo motina, tiek autobiografijoje tiek jo gyvenime suvaidino vieną svarbiausių vaidmenų. O šioje knygoje motinos meilė ir yra pagrindinis veikėjas. Ji buvo tikra, įžūli, be galo reikli, stumianti Romain į priekį ir verčianti jį tapti tuo kuo jis tapo. Verčianti – tiesiogine to žodžio prasme. Motina savo sūnų nuo pat vaikystės stūmė ir ragino tapti svarbia persona: Romain bandė ir dainuoti, ir piešti, ir kariauti, ir vaidinti, kol galiausiai savyje atrado rašytoją.Knyga skaitėsi be galo linksmai. Rašymo stilius labai paprastas. Visi pasakojimai, net liūdniausi ar sudėtingiausi, persmelkti kandžiu ir nemirtingu Gary humoru. Ne kartą skaitydama garsiai kvatojau iš tikrai stiprių sąmojų. Knygą miela skaityti ir dėl to, jog Gary su mama gyveno ir Viliuje, jį čia taip pat aprašė.Esu perskaičius tikrai daug biografijų, autobiografijų, tačiau dabar tikriausiai nepasakyčiau ar esu skaičiusi geresnę. Ir ji patiks ne tik tokių knygų mėgėjams. “Aušros pažadą” galima skaityti ir kaip nuotaikingą romaną, turintį kažką kas ir pajuokins ir už širdies griebs.

  • Bach Tran Quang
    2019-03-28 01:57

    Trước giờ tôi có đọc nhiều cuốn viết về Mẹ. Nhưng đọng lại trong đầu thì chỉ có tên của hai cuốn thôi:Một là: "Hãy chăm sóc mẹ" Hai là cuốn sách này, bản dịch tiếng Việt "Lời hứa lúc bình minh"Mẹ có thể làm những gì cho chúng ta? Nếu như có câu trả lời, mỗi người một trang, thì có lẽ nó sẽ dày đến 7 tỷ trang, vì ai cũng sẽ nói đến mẹ của mình Romain Gary viết lại cuốn sách này bằng hồi ức, chia làm 3 phần, Thủa Bé, Thanh Niên, và tôi gọi phần cuối là Cuộc Chiến. Ông yêu mẹ, một tình yêu ngoài máu mủ ra còn là một sự sùng kính, hẳn nhiên rồi. Mẹ yêu ông, bằng tất cả sự sống của bà. Người đàn bà có thể làm mọi việc, chịu mọi điều tiếng, mọi vất vả vì con. Tôi rất thích phần 1 và phần 2 của câu chuyện này. Phần 3 tôi ko thích lắm, vì lúc đó, Gary đã lồng những tư tưởng và suy nghĩ của ông về cuộc chiến. Nhưng phần 3 đặc biệt khi ông đã trưởng thành, và ông "nghĩ" thay cho mẹ, tức là ông và mẹ là một. Đây là một cuốn hồi ký cảm động, xót xa và hạnh phúc. Tôi đọc nó và luôn tự hỏi, liệu có tình yêu nào vô điều kiện lại có thể lớn hơn tình mẹ dành cho con. Gary đã thoát chết, nhờ mẹ rất nhiều lần, đời ông chưa một lần đau khổ, vì ông có mẹ. Ông là một nhà văn hết sức tinh tế và hài hước. Hài hước lắm, chính ông cũng nhận như vậy - đó là cách mà ông dùng để chống lại cuộc đời, vượt qua khó khăn, đè lại những lời chế nhạo. Không phải đơn giản mà ông đã hai lần doạt giải Goncourt.Chi tiết thôi không kể nữa. Nhưng quả là xuất sắc. Một món quà được ban cho người đọc.

  • Avital
    2019-04-08 00:58

    The main thing that remained in my memory is what Romain Gary said about his mother love to him: when you grow up with love as big as the ocean, you keep looking for such love all your life and end up dying from thirst beside the well. I hope he'll excuse the liberty I took with it-it's been years since i read it. But this is the idea.

  • Huongta
    2019-04-17 03:05

    Mẹ!Ta đã từng nghĩ, đã từng mường tượng ra, thứ sức mạnh ghê gớm nhất trên thế gian này không phải là tình yêu nam nữa mà là tình cảm mẹ con.Lời hứa lúc bình mình đã chứng minh điều đó.

  • Elsa
    2019-04-04 03:19

    Tu seras ambassadeur, mon fils !Voici un livre bouleversant, la (auto) biographie de Gary, dans laquelle il raconte les relations qu'il partageait avec sa mère et comment cette femme lui a permis de devenir un homme. Voyageant depuis l'Est de l'Europe vers la France, terre promise, sa mère tente à tout prix de trouver un talent à son fils, qu'elle considère comme un génie en devenir. Après s'être essayé à la musique, la littérature..., c'est décidé, son fils deviendra ambassadeur de France. Et sa mère de clamer cela haut et fort à quiconque elle croise. Cet amour inconditionnel et furieux que lui transmet sa mère se sacralise en lui et marque son destin. Poursuivant avec sa difficile intégration en France, trop vite bouleversée par le déclenchement de la seconde guerre mondiale, Gary reçoit toujours l'amour envahissant de sa mère à travers des lettres, qui le poursuit de missives, alors qu'il fuit au Maghreb puis participe à la bataille d'Angleterre. La fin du livre vous touche profondément et fait de cette femme un personnage fort, qui vous reste longtemps en tête. Il est bien difficile de décrocher de ce roman, dont le style vous attache au fils et à la mère.A destin exceptionnel, mère exceptionnelle.

  • Христо Блажев
    2019-03-22 23:23

    Обещанието на зората – това, което животът дава и не изпълнява: http://knigolandia.info/book-review/o... Хубавото при Гари е, че няма нужда да пишеш за него. Сам се е описал. “Обещанието на зората” е една честна, изстраданa биография, в която един иначе затворен и нарцистичен мъж се отваря към света. Това е книга, поклон към майка му Нина, но и към жените изобщо – тези, които застават за мъжете си и ги защитават и подкрепят, тези, за които важи стихът на Стефан Цанев: “Тази, която ще каже: – Стани! – ако клекнем, когато се целят в челото ни.”Издателство "Леге Артис"​http://knigolandia.info/book-review/o...

  • Đông Huynh
    2019-04-19 20:21

    Đầu năm đọc được sách hay, may mắn cả năm! :)

  • Hoại Băng
    2019-04-07 00:12

    3.75/5Thấy đồng bọn Goodreads tấm tắc khen quyển này nên mình cũng đọc nó với tâm trạng hớn hở. Nhưng không biết phải do thời tiết Huế ẩm ương không nhưng mình vừa đọc quyển này vừa thấy... đau đầu. Đây là một quyển sách lưng chừng với mình. Mở đầu thú vị, diễn biến có phần kỳ lạ hay ho, nhưng dần dần mình bị xao nhãng khỏi quyển sách này một cách dễ dàng. Nó không đủ mạnh mẽ để giữ tâm trí mình. Mặc dù sự bôn ba của Romain cũng ấn tượng đấy, nhưng sao mình thấy không hợp, không đủ với mình. Xuyên suốt tác phẩm là bóng hình và ảnh hưởng của người mẹ lên bản thân tác giả. Đây là một người mẹ lạ kỳ, người mẹ mà bất cứ đứa con nào cũng có thể cảm xấu hổ trước sự tự hào con cái hừng hực của bà, những cũng là người mẹ bất khuất hết lòng hết dạ yêu thương người con trai duy nhất của mình. Bà là người biến Romain trở thành một “quái thai” - lắm tài và giỏi giang nhiều thứ nhưng khuyết một mảng lớn trong lối tư duy và nhìn nhận cuộc sống theo cách được cho là “bình thường”. Cũng có thể thời ấy con người ta sống và nghĩ như thế, mình không biết được. Nhưng thật sự mình vẫn thấy lập lò cái sự rối loạn ranh giới trong con người tác giả này. Túm lại quyển này mình không thích lắm, vì càng đọc càng muốn đọc cho xong chứ không có cảm giác muốn đắm chìm mân mê tác phẩm. Nhưng có lẽ đối với nhiều người (như đồng bọn GR nói trên) thì quyển này hẳn xuất sắc lắm.

  • Patryx
    2019-03-22 20:09

    Probabilmente una biografia non è il miglior modo per conoscere un autore, forse sarebbe stato meglio iniziare da qualche romanzo. La vicenda di Romain Gary e di sua madre è quella di un genitore che sacrifica tutto se stesso per il proprio figlio garantendogli la possibilità di raggiungere traguardi ambiziosi ma, allo stesso tempo, riducendo quasi a zero i gradi di libertà delle possibili scelte. Come genitore che frequentemente sperimenta la frustrazione di ricevere tanti "no" dal proprio figlio considero Nina una specie di eroina che è riuscita là dove io spesso fallisco; come figlia non posso che provare un senso di claustrofobia di fronte a questo legame materno così ingombrante che satura qualsiasi pensiero e non prevede strade diverse da quelle già tracciate.

  • Vaiva Serpkova
    2019-04-01 04:12

    One of the most beautiful books I have and will ever read. And like other Romain Gary’s books, this one is full of humanity and wisdom. The author shares his philosophical and psychological insights, that make you want to read them again and again and the pain he shares diluted in humour will make you laugh and cry at the same time. By scratching our hearts and souls this book awakens the forgotten gentelness within us.

  • Sergey
    2019-04-17 23:04

    Прочел практически залпом. Автобиография, полная само- и просто иронии. Роман Гари - один из немногих, выбравшихся из Восточной Польши на Запад, один из очень немногих, прошедших сквозь перепетии войны, один из единиц, добившийся положения, чуть ли не единственный, кто сумел рассказать об этом читателю, передав при этом всю гамму переживаний сперва маленького мальчика, а затем ... того же мальчика во "взрослом" мире. А еще у меня остался вопрос, чем было больше _такое_ участие матери в его жизни - опорой и/или обузой?Несколько цитат: Я редко лгу, так как нахожу во лжи сладковатый привкус беспомощности: она отдаляет меня от цели. Настоящая трагедия [Фауста:] в том, что нет никакого дьявола, чтобы купить вашу душу. ... я должен был на ней жениться. Она аргументировала свой ультиматум ... "Он заставил меня прочитать Пруста, Толстого и Достоевского". Слово "атеист" ... выводит меня из себя, как всякое самодовольство, претендующее на полную осведомленность. Мне всегда было очень трудно поднять руку на женщину. Наверное, мне не хватает мужественности. -- Зачем ты это сделала? [изменила мне с ним:] Ответ Бригитты был блистателен, я бы сказал, даже трогателен... -- Он так на тебя похож!

  • Fatemeh
    2019-04-09 03:04

    کتاب در حقیقت زندگی نامه رومن گاری از زبان خودش از زمان کودکی تا پایان جنگ جهانی می باشد . تمام محوریت کتاب بر روی رابطه پرمهر و عاشقانه رومن گاری با مادرش است.و در جای جای زندگی او بقول خود نویسنده این حضور پررنگ مادر بود که او را پیش می برد و هرگز روحیه تسلسم بخود نگرفت.کتاب بسیار جذاب و خواندنی و توام با رگه های طنز است.که در پایان اشک خواننده را در می آورد!این هم جمله ای از رمان:پس از مدت‌ها سرگردانی بین نقاشی، بازیگری، خوانندگی و رقاصی و بعد از تحمل شکستهای کمرشکن فراوان، سرانجام به ادبیات رو آوردیم که در این دنیا پیوسته آخرین پناهگاه کسانی است که نمی‌دانند سرِ پرشور خود را کجا بر زمین بگذارند.

  • Perihan
    2019-04-16 01:25

    Nasıl da güzel bir kitaptı!Yazarın özyaşam öyküsü ama belki de benzer şekilde hepimizin öyküsü!Anne sevgisi , evlat sevgisi bu kadar güzel anlatılamazdı!Tekrar okurum ilerleyen bir zamanda, kısmet olursa kesinlikle tekrar!Kitaptan Alıntı:‘‘Yaşayan ve ölen canlılar analarını nasıl sevdilerse, ben de annemi öyle sevdim; ne daha çok, ne daha az, ne de başka türlü. Dünyayı, düzeltip doğrulttuktan sonra onun ayaklarına serivereceğim konusunda kendi kendime söz vermiştim. Bu gencecik özlemin yalnızca ona, anneme yönelik olmadığını anlıyorum düşündükçe. Bu, genç bir kişiliğin kendini üçüncü kişilere kanıtlama çabasıydı."

  • Tuyen Tran
    2019-03-25 01:09

    Tuyệt tác

  • Mercedé Khodadadi
    2019-04-23 04:24

    و من بسیار زیسته ام

  • Kristel
    2019-03-27 02:23

    This is a memoir written by Romain Gary and is also a book from the 1001 Books You Must Read Before You Die. Mr Gary wrote this memoir as a tribute to his mother. Romain Gary is of Jewish and Russian origin became a French citizen. He is the only son of his mother, he never knew who is father was and she raised him single-handedly and single-mindedly. The first chapter is the ending but only a glimpse and it leaves you guessing. Mr. Gary is lying on the beach at Big Sur. He also introduces us to the four gods; Stupidity, Absolute Truth, Mediocrity and Acceptance and Servility. In chapter 2, mother love is introduced. He talks about how her love made future love so difficult and he wished she would have had someone else besides to love. He talks about Freud and explores any possibility of Oedipus complex which he rejects. He describes the psychoanalysts as “sharks feeding on refuse underwater”. His mother early on painted the picture for her son’s life so concretely that Romain never questioned it. She planned that he would be an artist, he became a writer, she planned that he would get a law degree and then go into the French air force and be a lieutenant. He got his law degree, joined the air force but because of bias he was not allowed to be a commissioned officer because he hadn’t been a French citizen long enough. She planned that he would go into the diplomat service after he was out of the service. WWII came into the picture and Romain spent more time in the service than he was planned. He started as a private but he became an officer and he was decorated with the Cross of the Liberation pinned on by General de Gaulle under the Arc de Triomphe. He was not a man who was meant to kill though he was brave. He said many times that he never killed. In the end, he valued life especially the life of animals and he especially had a connection to the ocean. He felt that everything he did was really his mother’s accomplishments. She lived her dreams through her only son and he often talked about his career as a Champion of the World. This was very good. I enjoyed his writing and humor though there is a backdrop of sadness throughout. This is not in the book but Mr Gary died in 1980 by self inflicted gunshot. His actress wife Jean Seberg committed suicide in 1979. Among his literary works areA European Education published in France in 1945 and The Roots of Heaven which one the Prix Goncourt, top French literary honor. It also became a motion picture.

  • Clémentine
    2019-04-13 02:07

    Je connais un vieux proverbe qui dit "Dieu ne pouvait pas être partout, alors il a inventé la Mère". J'ai pensé à cette phrase, souvent, en lisant ce roman.Le livre prend la forme d'une autobiographie, où Gary se raconte de son enfance à l'âge adulte.Mais le véritable héros de ce livre est une héroïne : sa mère.C'est une femme étonnante, et une mère hors-normes, qui répond au prénom de Mina : combative, imaginative, battante, amoureuse d'une France éternelle qui sans doute n'exista jamais vraiment et par dessus tout persuadée que son fil est vouée à une extraordinaire destinée.Si la formule "tu seras un homme mon fils" n'avait pas été utilisée, déjà, par Rudyard Kipling, c'est comme ça que le livre aurait pu s'appeler.Une mère pareille et tant d'espoirs placés en un seul petit enfant (hypersensible et malingre par dessus le marché) auraient pu en castrer, en déstabiliser plus d'un. Mais on découvre comment en voulant mettre le monde aux pieds de sa mère Gary a satisfait ses espoirs et a dessiné son parcours en se rendant là, exactement là, où les espoirs de cette femme d'exception le portaient.Les mères fabriquent parfois des héros, et des écrivains aussi.Au travers de ce magistral chant d'amour, on découvre ce que fut la vie de ce couple mère-fils et comment ils firent face aux affres de l'existence ensemble dans un siècle tourmenté.C'est un des livres les plus beaux qu'il m'ait jamais été donné de lire, parce qu'il est plein de sensibilité, de poésie, parce qu'il est écrit merveilleusement bien mêlant érudition et humour subtil (Que voulez vous, un double prix Goncourt ne se trahit pas...).Car il y a de l'humour et de la drôlerie dans ce livre. Un humour dont l'auteur dit lui-même : "l'humour a été pour moi, tout le long du chemin, un fraternel compagnonnage ; je luis dois mes seuls instants véritables de triomphe sur l'adversité [...]. L'humour est une déclaration de dignité, une affirmation de la supériorité de l'homme sur ce qu'il lui arrive".C'est ainsi que chacun des chapitres du livre, qui content une anecdote ou une part de vie de l'auteur, se clôt sur une note humoristique qui confine au sourire et à la mélancolie parfois, aussi. J'ai aimé ce livre qui reviendra, souvent, dans ma vie d'enfant de maman, dans ma vie de maman d'enfant je l'espère aussi, pour nourrir mes propres espoirs, mes propres ambitions et mes rêves.

  • Soshyans Varahram
    2019-04-04 02:10

    همین که برای نوشتن این چند خط، چندین و چند بار شروع کردم و پاک کردم یعنی به قدر کافی تحت تاثیر کتاب قرار گرفته‌ام. می‌دانم می‌خواهم چیزی بنویسم ولی نمی‌دانم چه بنویسم. چیزی که به قدر کافی درست باشد و به قدر کافی با احساسم همخوان! رومن گاری را با خداحافظ گری کوپر شناختم و وقتی سگ سیاه/سگ سفیدش را خواندم، فهمیدم که دوستش دارم. مربوط یا نامربوط، مرا به یاد جورج اورول می‌اندازد با آن لحن عجیبش که انگار در ته هر جمله‌اش علامت تعجبی قرار داشته ولی در عین بی‌تفاوتی نقطه‌ای سخت رویش کوبیده. در نوشته‌های رومن گاری لبخند کمرنگی است که به اقتضای شرایط گاه به شادی و گاه به غم و گاه حتی به خشم در تمامی جملات حضور دارد. رفیقی را می‌ماند که از سرخوشی باده گرم گرفته و خوب و بد، همه را به همان لحن تعریف می‌کند و وقتی احساس می‌کند زیادی گفته، استدلالی برای زیاده‌ها گفته شده می‌یابد و باز ادامه می‌دهد.این کتاب بیشتر شبیه دفتر خاطراتی است که به امید عموم ولی برای شخص نویسنده نوشته شده؛ از آن دست نوشته‌هایی که هر کداممان گه‌گاه برای خودمان می‌نویسیم و در آن تلاش می‌کنیم صادقانه وقایع را به گونه‌ای به یاد آوریم که تهش دلیلی برای رضایت از خودمان و زندگیمان باقی بماند ولی وقتی بازخوانی‌اش می‌کنیم می‌بینیم که واقعیت، هرچند هم که تلطیف شده باشد و بر آن نمک و شکر پاشیده، باز هم مزه‌ی غالبش، تلخی است. فروید جمله‌ای دارد که الان درست یادم نیست ولی مفهومی شبیه به این دارد که پسری که قهرمان بی‌چون و چرای مادرش باشد، به هرچه بخواهد در زندگی می‌رسد. رومن گاری در همان ابتدای داستان از خجالت فروید در می‌آید ولی در هر جمله‌اش، بازتاب گفته‌ی فروید، نمایان بود.

  • Doroti
    2019-04-10 20:15

    Отдавна, отдавна не се бях вълнувала толкова много докато чета... Тази книга е толкова искрена, толкова истинска, че чак те боли и ти идва да плачеш и да се смееш - едновременно, без да имаш идея коя е по-подходящата реакция.Една необикновена връзка между майка и син, която, все пак, струва ми се, е нещо много естествено - наред с всичките положителни и отрицателни емоции. Една дотолкова особена, доколкото и нормална връзка, която всеки от нас е усетил - някои по-силно, други не толкова...Гари обаче я е разказал/ описал по изключителен начин...Respect!'It is wrong to have been loved so much, so young, so early. At the dawn of life you thus acquire a bad habit, the worst habit there is: the habit of being loved. You can't get rid of it. You believe that you have it in you, that you have it in you to be loved, that it is your due, that it will always be there around you, that it can always be found again, that the world owes it to you, and you keep on looking, thirsting, summoning, until you find yourself on the beach... with only your brother the ocean able to understand your heart. In your mother's love, life makes you a promise at the dawn of life that it will never keep. You have known something that you will never know again. You will go hungry to the end of your days. Leftovers, cold tidbits, that's what you will find in front of you at each new feast.'

  • Marc
    2019-04-04 23:16

    Written as an autobiography of the writer. Especially concentrated around the impressive and suffocating figure of his mother, who sacrificed her life for him but also drove him beyond the limit. This book is a real gem, because of the thick layer of humor and the beautiful, lived-through storytelling. But the pedantic fringes, the exagerated worldly wisdoms and the egocentric focus regularly cause irritation. Gary can so overdo it that one can question his credibility. Anyway: very nice read in the most melodic French!

  • Tuệ Trần
    2019-04-17 03:10

    Nếu (thực sự) muốn hoặc (thực sự) không muốn trở thành nhà văn, hãy đọc Romain Gary.